Tìm theo:

TRƯỞNG THÀNH, QUAN TRỌNG VẬY SAO?

07/10/2018

TRƯỞNG THÀNH, QUAN TRỌNG VẬY SAO?

 Dạo này ở trong cộng đồng, người ta thường có cách khuyên răn kiểu thế này. “Không sao, những khó khăn sẽ giúp bạn trưởng thành hơn.” “Cho dù đau khổ nhưng nó giúp em trưởng thành hơn, đúng không nào?” “Mày đừng hối hận, vì cuối cùng mày đã học được một bài học lớn, bài học về sự trưởng thành.”

Tôi có một cô em họ, yêu đương với một người không yêu mình, trầy trật nhiều năm, thương tích đầy mình, nhưng cuối cùng sau khi buông xuống được đoạn tình cảm ấy, trông dáng vẻ của cô ấy, tôi không khỏi cảm thán một câu: "Quả thực, cô ấy sau khi thất tình đã trưởng thành lên nhiều rồi".

Tôi gặp gỡ kha khá, quen biết tương đối rộng, nhưng đa phần họ thường có một câu nhận xét cửa miệng về tôi thế này, già đời, trưởng thành trước tuổi. Lần nào tôi cũng cười, không đáp lại. Mỗi khi gặp rắc rối khó giải quyết hay những vấn đề rối rắm, bọn bạn cũng thường đến tìm tôi, tâm sự, than thở, kể khổ, và mong nhận được một hướng giải quyết ổn thỏa từ tôi. Lần nào khuyên giải xong, tôi cũng cảm thấy chúng nó đối với tôi hình thành một kiểu ngưỡng mộ, sùng bái một cách vô thưởng vô phạt. Chẳng phủ nhận được, tôi trưởng thành trước tuổi. Bởi như định nghĩa, người trải qua càng nhiều chuyện càng trưởng thành, và sống lí tính hơn. Nhưng có đôi lúc tôi rất muốn hỏi, nếu bạn biết được cuộc sống sẽ trải qua những chuyện như thế, trả những cái giá đắt như vậy, để đổi lại được hai từ TRƯỞNG THÀNH, bạn sẽ cam nguyện chứ?

Khi còn bé, mỗi khi thấy người lớn nói chuyện, tò mò nghe rồi hào hứng hỏi không biết bao nhiêu câu hỏi tại sao, nhưng câu trả lời chắc hẳn sẽ vẫn là, đợi con thành người lớn con sẽ hiểu. Lớn lên một tí, lại thường nghe ba mẹ dặn, con còn nhỏ đừng có mà yêu đương, đợi lớn muốn yêu ai thì yêu. Rồi nào là, khi nào con lớn hơn mẹ sẽ nói, khi nào con trưởng thành thì muốn làm gì thì làm, khi nào con thành người lớn rồi thì...v..vv. Sau này yêu lầm, bản thân lại tự nói, giá như mình chín chắn, sẽ không nhìn lầm người như vậy. Vậy là không biết từ khi nào, giống như đám đông ngoài kia, chúng ta ngoài việc học cách chèo lái con thuyền cuộc đời mình vượt qua giông tố, còn tập tành học cả cách trưởng thành. Bởi vì tôi hay bạn, đều không tránh khỏi đối với sự trưởng thành, đối với người trưởng thành, có một sự ao ước khao khát nhất định. Lí tưởng hóa sự trưởng thành, rồi một ngày nào đó, bạn sẽ cảm thấy bản thân thật khờ khạo.

Hôm trước tôi vừa gặp lại một người chị đã từng thân thiết. Trước đây chị từng một thời vang danh trong trường, vừa phóng khoáng vừa nhiệt huyết, các cuộc thi, phong trào, câu lạc bộ, hội nhóm không bao giờ vắng bóng chị. Điều kiện gia đình chị tốt, người yêu đối với chị cũng tốt, cho nên chị có chút tính trẻ con, tùy hứng và thẳng thắn. Nhưng sau khi tình yêu đổ vỡ, công việc gặp thất bại, bất hòa với gia đình, chị giống như sau một đêm liền trưởng thành. Khoảng thời gian không gặp, chị càng trở nên điềm đạm, thành thục. Hôm đó chị nói với tôi, sau tất cả, chị vẫn cảm thấy không hối hận, dù sao chị cũng đã học được cách trưởng thành. Nhưng tôi lại muốn hỏi chị, liệu bây giờ chị có vui vẻ không?

Làm một người trưởng thành, điềm đạm và lí trí thì có đấy, nhưng đứng trước cuộc sống, nhiệt huyết đã không còn nữa.

Làm một người trưởng thành, bình thản và mạnh mẽ thì đủ đầy, nhưng đứng trước cánh cửa tình yêu, có người đưa cho cả chìa khóa, mà vẫn không có dũng khí cầm lấy. Gặp được người khiến mình động lòng, cũng phải toan tính nghĩ suy.

Làm một người trưởng thành, có đôi khi muốn làm một điều gì đó thật điên rồ, lại tự nhắc chính mình, trưởng thành rồi, đừng làm mấy chuyện trẻ con đó nữa.

Làm một người trưởng thành, xem một bộ phim cảm động cũng không dám khóc, đọc một câu chuyện cười cũng không dám cười lớn, muốn bày tỏ tình cảm lại sợ sến sẩm, muốn tin những điều tốt đẹp lại sợ người ta cười ngây thơ. Và khi muốn trở về làm trẻ con, dại khờ, vô tư đều đã không thể nữa rồi.

Nếu tôi được trả lời câu hỏi đầu tiên ở trên, tôi sẽ khảng khái nói với bạn, nếu biết được cuộc đời mình vì hai chữ trưởng thành mà phải trả giá lớn như thế, tôi sẽ lựa chọn không trưởng thành. Vậy bạn hỏi tôi, chẳng lẽ chúng ta cứ mãi sống vô ưu vô lo, ngốc ngốc nghếch nghếch như năm 17, 18 tuổi ư? Bạn cũng biết, chuyện đó là không thể. Nhưng tôi không khao khát hai chữ TRƯỞNG THÀNH kia. Nếu chúng ta không thể cho thời gian ngừng lại để được mãi làm trẻ con, cũng không thể tránh được việc phải ngã đau, rồi đứng dậy, rồi trưởng thành, vậy tại sao chúng ta không lựa chọn theo đuổi niềm vui và sự bình an? Bạn à, trưởng thành là như thế nào, làm thế nào để học cách trưởng thành, thật sự không quan trọng đến vậy, đúng không?

Người dự thi: Mộc Nhiên

Tin liên quan

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với đấng sinh thành
09 Tháng 06

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với...

Ở giờ phút này đây, đối với em, trưởng thành chính là hãy biết ơn; biết ơn đấng...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như trẻ con
09 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như...

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa mình
29 Tháng 05

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa...

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi...

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn
11 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành
12 Tháng 06

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu...

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!
12 Tháng 06

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!





Đã có lỗi xảy ra!