Tìm theo:

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI BẠN ƯỚC MÌNH BÉ LẠI

07/10/2018

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI BẠN ƯỚC MÌNH BÉ LẠI

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI BẠN ƯỚC MÌNH BÉ LẠI

Tôi có thể thuyết phục mọi người tin tưởng vào điều nghe qua đầy nghịch lý này không? Có lẽ có, có lẽ sẽ gian nan và đôi lúc cảm thấy đơn độc chính như hành trình mà mỗi chúng ta phấn đấu để đi tới cái đích của hai chữ trưởng thành. Nhưng trên đời tồn tại những con đường ai cũng phải đi qua, những nghĩ suy ai cũng một lần trăn trở, rất nhiều chuyện sẽ thay đổi khi chúng ta lớn lên, rất nhiều chuyện sẽ thay đổi nếu như ta biết…

Một đứa bé nhìn chiếc kẹo bông, thấy trước mắt một màu hồng dễ thương và dịu ngọt. Dù phải vét sạch đến những đồng cuối cùng vốn dành để mua vở, chúng cũng hạnh phúc. Trong mắt người lớn, như thế thật nông cạn và ngây thơ. Người mẹ không thấy bức tranh cuộc sống như đứa con: rực rỡ và ấm áp niềm vui tận hưởng. Buộc chặt với trách nhiệm và nhiều gánh nặng, bà nhớ tới chiếc ví vơi thêm một chút, những cái răng sâu và nhiều đêm dài thức trắng cùng muôn nỗi sợ không tên. Trưởng thành, đôi lúc chỉ muốn quên hết đi, được bé lại để giữ mãi nét hồn nhiên, vô tư ngày xưa vụng dại, hay đơn giản để có thể không làm một người lớn ích kỷ trong những đôi mắt ngây thơ của con trẻ.

Bạn có còn nhớ chúng ta đã cảm thấy bất công và ghen tỵ đến chừng nào khi bị đem ra so sánh với “con nhà người ta”- những đứa trẻ luôn luôn ưu tú và hoàn hảo. So với cố gắng để đáp ứng kỳ vọng của các đấng sinh thành, ai một lần trải qua những tháng ngày bức bách ấy cũng nghĩ rằng việc lớn lên và trở thành những bậc phụ huynh không đặt quá nhiều trông đợi, áp lực lên con cái dễ dàng hơn. Và chúng ta đã hứa, đã thề thốt, đã trăm ngàn lần tự dặn lòng nhưng cuối cùng ta có trở thành một phiên bản tốt hơn trong vai trò làm cha, mẹ? 

Hãy trung thực và nghiêm khắc! Bạn có sai như tôi không?

Trong suốt hành trình tìm kiếm sự chín chắn và khôn ngoan, tôi nghĩ ai cũng phạm lỗi lầm. Nhiều hay ít, nhỏ nhặt hay lớn lao đâu đáng tiếc bằng có những sự thật ta vốn không thể nào thay đổi. Hối hận, đau lòng, hổ thẹn tất cả chỉ có thể gửi gắm vào một ước mơ ngông cuồng và tham vọng: giá như được bé lại để trân trọng, biết ơn những gì được nhận; xin lỗi cho sự bồng bột nên phủ nhận hoặc thờ ơ trước những công lao và trên hết để sửa chữa những vết thương dù vô tình hay hữu ý, kết quả cũng lưu lại sẹo trong chính mình, lẫn những người ta yêu thương.  

Bé con hay trưởng thành vốn không phải là một lựa chọn. Nó chỉ là một giai đoạn tất yếu trong cuộc đời của mỗi người như một trạm dừng chân cố định của chuyến tàu thời gian. Mà thời gian lại nuôi dưỡng chúng ta theo những cách vô hình chỉ có bản thân mỗi người nhìn ra rõ nhất. Rồi sẽ có một ngày tôi mong bạn cũng đồng ý rằng trưởng thành là khi bạn ước mình bé lại. Bởi trải qua, cảm nhận hết mọi điều được, mất, nhận ra những giá trị bị lãng quên hoặc che dấu bạn cũng hiểu ra là mơ ước không chỉ là mơ ước.

Người dự thi: Trịnh Hoàng Lan

Tin liên quan

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với đấng sinh thành
09 Tháng 06

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với...

Ở giờ phút này đây, đối với em, trưởng thành chính là hãy biết ơn; biết ơn đấng...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như trẻ con
09 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như...

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa mình
29 Tháng 05

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa...

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi...

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn
11 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành
12 Tháng 06

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu...

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!
12 Tháng 06

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!





Đã có lỗi xảy ra!