Tìm theo:

Trưởng thành là một cuộc hành trình dài, mỗi một trải nghiệm sẽ làm cho ta trưởng thành hơn ngày hôm qua.

07/10/2018

Trưởng thành là một cuộc hành trình dài, mỗi một trải nghiệm sẽ làm cho ta trưởng thành hơn ngày hôm qua.

Cuộc đời chúng ta có thật nhiều cột mốc và từ cột mốc ấy là một sự bắt đầu, một sự thay đổi.
Cột mốc đầu tiên đặt vào năm tôi 17 tuổi.  Là khi mà tôi thấy chiếc áo là mốt thời ấy thật đắt. Là khi tôi thấy sự thiếu thốn của gia đình mà học phí ngày một tăng. Tôi không sống ở thành phố nên việc vừa đi học vừa đi làm nó thật hiếm và khó khăn. Nhưng tôi đã cố gắng tìm việc và vừa đi học vừa đi làm. Sẽ có những ngày nhìn các bạn đi chơi thật vui nhưng nhìn lại, tôi đang đi làm mà? Tôi không được bỏ nó. Cũng từ ngày ấy, tôi đã biết giá trị đồng tiền, biết tự lập và biết sống có trách nhiệm. Tôi tìm cho mình một lẽ sống, tôi muốn sống thật tử tế và là người có ích. Và tôi nhận ra, mình cần phải trưởng thành. 
 Tới năm 23 tuổi, tôi quan tâm tới những điều lớn lao hơn. Tôi lao thân vào công việc để không phải thấy cảnh người ta tới đòi nợ vào ngay bữa cơm, là những ngày đứa em tôi bị bắt nạt ở trường bởi những con ông cháu cha. Tôi bất lực. Năm ấy chưa có gì trong tay, địa vị không, sự nghiệp không. Sẽ có những ngày bản thân bị coi thường, hạ thấp, chà đạp. Khi ấy cũng là lúc mà tôi mất đi một người. Một người mà tôi đã dành cả tấm lòng, một người mà tôi cứ nghĩ sẽ là tri kỉ. ỨC. NGHẸN. TỦI THÂN. ĐAU LÒNG. 
 
“ Bước qua sa mạc Sahara’’ . Tôi học được cách chấp nhận, chịu đựng và nuốt được cái tôi cao ngất ngưởng vào trong. Tôi muốn mình trưởng thành thật vững trãi.
      
Cột mốc mang kí hiệu “30”, không phải là cái cuối. Khi đã đủ mạnh mẽ, đủ vững trãi, tôi lại quan tâm đến những điều nhỏ nhặt. Đó là những nếp nhăn trên làn da mẹ, thoáng nỗi lo trong đôi mắt của chồng và cả những câu chuyện giải cứu Trái Đất của con. Tôi muốn dành thời gian cho gia đình nhiều nhất có thể để chăm sóc, lắng nghe và sống cùng nhau, tôi trân trọng từng khoảnh khắc ấy. Nhẹ nhàng, nhưng tôi tự tin mình đã đủ vững trãi.
 
Cha mẹ nuôi chúng ta lớn bằng tình yêu, sự hi sinh và cả những trận đòn. Chúng ta nuôi trưởng thành lớn bằng cố gắng, sự trải nghiệm, bằng cả sự nghiêm khắc của bản thân và những suy nghĩ. Nhưng thứ không thể thiếu đó là đau thương, mất mát và thời gian. Tôi nhận ra, trưởng thành giống như một đứa trẻ, nó lớn dần theo năm tháng. Nó như một cuộc hành trình, cuộc hành trình sẽ không bao giờ kết thúc nếu như ta còn muốn đi tiếp.
 
Cứ vậy đấy, mỗi ngày tôi nuôi “ nó” lớn thêm một chút rồi một chút. Vì sao tôi biết nó lớn lên à? Vì tôi thấy ngày hôm qua mình thật trẻ con.
Người dự thi: Lương Thị Huyền Trang
 

Tin liên quan

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với đấng sinh thành
09 Tháng 06

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với...

Ở giờ phút này đây, đối với em, trưởng thành chính là hãy biết ơn; biết ơn đấng...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như trẻ con
09 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như...

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa mình
29 Tháng 05

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa...

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi...

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn
11 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành
12 Tháng 06

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu...

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!
12 Tháng 06

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!





Đã có lỗi xảy ra!