Tìm theo:

Trưởng thành đôi khi là sự lo lắng và quan tâm đến gia đình nhỏ bé của mình

07/11/2018

Trưởng thành đôi khi là sự lo lắng và quan tâm đến gia đình nhỏ bé của mình

Tôi thường thờ ơ với mọi thứ xung quanh, cuộc sống tôi tưởng chừng như vô định, không suy nghĩ cho đến một lúc, một khoảng khắc bước ngoặc của cuộc đời làm tôi thấy được giá trị của những thứ tôi đang có. Dường như lúc đó, tôi mới thấy được tôi đã bỏ lỡ điều gì, đã vô tình lướt qua những giá trị mà hằng ngày đang hiện hữu trước mặt tôi, gia đình tôi ! Tôi tự hỏi cuộc sống là gì nếu chúng ta mãi nấp bóng trẻ con, không chịu trưởng thành, không tìm thấy lí do cho cuộc đời của mình.

Ngày tôi vào Sài Gòn theo học đại học, tôi dường như thức tỉnh, tôi ngày đó còn nhỏ bé để biết được ba thương tôi như thế nào, mẹ lo tôi làm sao, đứa em trai trong nhà mà tôi thương mến. Cảm xúc lúc đó dường như quá nhanh để tôi bắt kịp và giờ đây chỉ là những tiếc nuối, những suy nghĩ và lo lắng về gia đình mình nơi phương xa 

Trưởng thành không phải làm những điều to tát hay lớn lao gì, trưởng thành thật sự đơn giản chỉ là biết quý trọng những gì mình đang có, hiểu được trách nhiệm của mình với người thân trong gia đình. Trưởng thành của một người con, trưởng thành của một người anh.

Tuổi 20 đâu phải là già
Tuổi 20 đâu đã bôn ba
Nhưng đôi khi con tự hỏi thưa cha
Đời xa nhà sao mỏi mệt đến thế ?


Đôi lúc con cảm thấy thân kiệt quệ
Cái gọi là quê sao mà nhung nhớ !
Con sống nơi người ta gọi là mơ
Nơi mà ai cũng mong ngóng trông chờ

Con không nói rằng con hờ hững
Chỉ là sợ, với những thứ mới toanh
Con tới đây với cái đầu non xanh
Không bạn bè không anh em máu mủ

Đời con người lo bao nhiêu là đủ
Những ngày dài ấp ủ tương lai
Con còn nhớ buổi chiều hôm thứ hai
Cả nhà ta đứng trong sân Nội Bài

Balo trên vai Khánh khăng khăng đòi giữ
Ôm bịn rịn mẹ chần chừ mãi không thôi
Cha đỏ mắt lau mồ hôi trên áo
Bảo ráng học trên đường dài gian lao

Đời con người phải trượng nghĩa học cao
Ráng thành tài để mai sau giúp nước
Con lớn rồi, đừng sợ sệt như trước
Hãy vững bước, trên xứ lạ người ta.

Rồi hôm đó con có chặng đường xa
Nước mắt con cứ nghẹn ứa lệ nhoà
Đứng trong toa con vẫn còn thổn thức
Lòng bồi hồi bức rứt mãi không thôi.

Con chỉ ước trên chặng đường xa xôi
Thời gian trôi đừng vội lâu xa quá
Để con nhớ cảm xúc đây không lạ
Chặng đường dài ở chốn thị phồn hoa

 

Con gửi cha! Một ngày nắng tháng 3
Con đã quen với những điều mới lạ
Hồ Con Rùa, dòng người trên phố xá
Nhà thờ Đức Bà, cách một chặng đường xe

Ly trà đá, vỉa hè giữa hàng me
Che bóng mát giữa con đường vàng hoe
Con bổng nhớ những ngày bên cha mẹ
Thật buồn cười ! Mắt con lại đỏ nhoè

Con ở đây, đã mạnh mẽ hơn trước
Luôn tự tin con đường mình tiến bước
Dẫu khó khăn, ai nào đâu biết được
Bởi cuộc đời, có được như bài thơ

Thành phố uy nguy khác với miền quê nhung nhớ
Con cứ ngỡ là mình đang choáng sợ
Mọi thứ xung quanh luôn khiến con bất ngờ
Dẫu ơ thờ mặc kệ thời gian trôi .

Con học sống trên đất lạ xa xôi
Nụ cười trên môi, con không còn hay khóc
Con đã quen vài người bạn đại học
Họ giúp con lúc khó nhọc, không may
Con học tập, điều mới lạ ho hay

Ở nơi đây không khó như con tưởng
Con học nhiều ở thư viện, giảng đường
Những kiến thức tận tường và bao la
Sài Gòn ơi, như người bạn phương xa 

Chào đón con bằng bản nhạc hiền hoà
Con nào hay là mình đang cảm nắng
Những cung bậc cảm xúc của mây trăng
Con cứ đỗi mọi thứ thật thân quen
Những khung đèn bật sáng lên mỗi tối
Như lòng người bật lên những cơ hội
Để cho con xoa dịu nỗi đơn côi.

Có những chiều con nhớ rõ như in
Những nỗi nhớ miền quê xa thanh bình
Hay một mình khi trời đang chuyển tối
Ngồi ngẫm nhìn một cuộc sống xa xôi

---

Gửi mẹ!
Gửi hàng me Gửi cái bánh, hàng xe
Những trưa hè mẹ bán
Gửi những hôm nắng hạn
Cha lên rẫy trồng cây
Khánh học đó học đây
Chuẩn bị thi cuối cấp ...

Những cơn đau phong thấp
Mẹ đã hết hay chưa?
Những hôm trời đổ mưa
Mẹ có còn ho nữa?

Chuyện cơm nước củi lửa
Mẹ vất vả mệt không?
Trời mấy bữa lập đông
Mẹ nhớ lo giữ ấm

Mẹ có còn hái nấm
Bán thêm bữa chợ chiều
Những đêm tối đìu hiu
Gánh bún bò mẹ bán 

Rồi lúc trời rạng sáng
Mẹ ngủ đủ hay không?
Hay dậy sớm chờ trông
Lo thằng Khánh đi học

Buổi trưa mẹ nặng nhọc
Lo hàng bánh tới chiều
Mẹ mệt biết bao nhiêu
Con ở đây thấu hiểu

Những việc làm nhỏ xíu
Làm khoẻ re ấy mà
Là lời mẹ nói ra
Mỗi khi con hỏi tới
-Con đừng có nghĩ ngợi
Mà lo lắng không nên.
-Thì.. con lo mẹ bệnh..

Mà mẹ ơi, có quên
Nhắc cha đừng hút thuốc
Những hôm trời lạnh buốt
Là lúc cha lại ho

Thế mà vẫn làm trò
Ngồi giải sầu vài điếu
Những chuyện to nhỏ xíu
Hay lớn bé trong nhà

Mỗi khi qua tay cha
Là êm đềm cả thảy
Cha thường đi lên rẫy
Gần cả tháng mới về

Những lúc cha xa quê
Mẹ ở nhà lo đủ
Có những đêm mất ngủ
Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều

Đời lo lắng bao nhiêu
Giữa dòng đời tính toán
Khánh có còn ngoan ngoãn
Phụ mẹ việc trong nhà

Đi lấy hàng gần xa
Mỗi khi mẹ cần bán
Nó đi học từ sáng
Hay áp lực trên trường

Chiều hái nấm trong vườn
Tới tận tối mới thôi
Xong lại đi học vội
Chuẩn bị bài ngày mai

Trên cả chặng đường dài
Mẹ động viên khuyên nhủ ...
Viết bao nhiêu là đủ
Nổi ấp ủ trong lòng

Con chỉ biết ngóng trông
Nơi đất người xa xứ
Đây những điều tự sự
Con thổn thức viết ra
Để một ngày không xa
Vượt phong ba, con về.

Người dự thi: Nguyễn Phước Kiệt

Tin liên quan

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với đấng sinh thành
09 Tháng 06

Trưởng thành chính là sự biết ơn của bạn đối với...

Ở giờ phút này đây, đối với em, trưởng thành chính là hãy biết ơn; biết ơn đấng...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như trẻ con
09 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động...

Trưởng thành là khi bạn nhận ra suy nghĩ và hành động của mình không còn giống như...

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa mình
29 Tháng 05

Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa...

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi...

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn
11 Tháng 06

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Trưởng thành là khi bạn ngừng than vãn

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành
12 Tháng 06

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu...

Từ khi cảm nhận được tình yêu thương, biết yêu thương là khi ta đã trưởng thành

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!
12 Tháng 06

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!

Trưởng thành, khi ta sống có trách nhiệm!





Đã có lỗi xảy ra!