Viết về hành trình với chiếc xe đạp trưởng thành...

11/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Viết về hành trình với chiếc xe đạp trưởng thành...

Đứng trước biển báo ngã rẽ, bạn làm gì? Tôi dừng lại với vẻ mặt hoang mang khôn xiết, tôi không biết mình nên đi về hướng nào nữa! Tôi vốn đang đi trên một con đường thẳng.

Từ bé tới lớn, tôi luôn chọn cho mình một lối đi an toàn nhất có thể. Tôi cứ thế mà đạp xe một cách thật yên bình, băng qua những hàng cây xanh rợp bóng, tận hưởng mùi cỏ mới từ những cánh đồng xanh rì chạy dài tít tắp trước mắt. Có đôi khi, hai bên đường xuất hiện những lối mòn, những ngã rẽ gồ ghề, nhưng tôi e ngại bỏ qua. Không phải tôi thích con đường tôi đang đi, chỉ là tôi sợ cảm giác xa lạ. Dần dần, tôi có một người bạn đồng hành ngồi phía sau yên xe của mình, người ấy tên là "Nỗi sợ". Ngày này tháng nọ, tôi đèo người ấy đi trên con đường quen thuộc đó. "Nỗi sợ" bảo tôi rằng đừng suy nghĩ đến việc thử chạy trên con đường mới. "Nỗi sợ" khiến tôi ngại thay đổi lộ trình. "Liệu nếu mình chọn con đường mòn kia, bánh xe mình bị hỏng thì sao? Mình lạc đường thì sao?" Thế là tôi bỏ lỡ bao nhiêu là thời gian cho trải nghiệm, mỗi ngày tôi càng khoác lên người mình càng nhiều bộ kén sâu dày cộm.

Và bây giờ, tôi đang đứng trước vạch xuất phát của một đường đua hoàn toàn mới. Cách không xa trên đường đua là bạn bè tôi. Có người đã đứng ở vạch xuất phát từ trước; có người đã khởi hành và đi được một đoạn khá xa; cũng có người vừa mới đứng bên cạnh tôi vỗ vai mỉm cười, vậy mà đã vội leo lên xe bắt đầu tiến về phía trước. Trông họ có vẻ rất phấn khởi với những con đường mới trước mắt. Anh bạn kia kể rằng vì anh hay gặp đường xấu, anh phải trang bị đồ nghề sửa xe. Cô bạn khác vui vẻ bảo cô thường xuyên thử những con đường mới, nên những ngã rẽ thế này không làm khó cô. Nói rồi họ đều nhanh chóng ra đi. Bạn biết gì không? Họ không còn đợi tôi nữa.

Những người từng thân thiết với tôi cũng nhanh chóng rời đi vì họ còn phải thực hiện lộ trình của riêng mình. Tôi bình thản nhìn bóng lưng họ nhỏ dần, nhưng tâm hồn buồn không thể tả. Tôi vẫn ngây người nơi điểm xuất phát, không nhấc nỗi bàn xe đạp. Quay ra nhìn anh bạn "Nỗi Sợ" đang bám dai dẳng ở yên sau, tôi mới chợt giật mình nhận ra "Nỗi Sợ" gầy gò hôm nào đã béo tốt như một đám mây đen khổng lồ. "Anh bạn, anh biết gì không? Tôi muốn trưởng thành. Tôi phải trưởng thành. Tôi nên làm gì với anh đây?"

Người dự thi: Trần Thị Kim Hiếu

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh