Và trưởng thành không có nghĩa bạn đánh mất chính mình

22/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Và trưởng thành không có nghĩa bạn đánh mất chính mình

Có người nói với tôi rằng: " Tôi suy nghĩ vẫn còn con nít, chưa trưởng thành và so với những gì tôi làm ra thì rất khác". Tôi trầm mặc rồi gật đầu. Vậy ư? Tôi tự hỏi vậy theo người đó thế nào là trưởng thành? Có phải là khi trên trang cá nhân của bản thân mình không còn nói về Idol hay không có bất cứ một status nào than vãn về người và về đời. Nhưng trong suy nghĩ và tiềm thức của tôi, trưởng thành tức là cởi bỏ lớp áo ngây thơ hồn nhiên và phải khoác lên mình tấm áo mới. Nhưng lần này, bộ quần áo ấy không phải do cha mẹ mua mà tôi phải tự sắm cho riêng mình, mang một nét đẹp mà chỉ riêng bạn có.

Trưởng thành là khi tôi biết chấp nhận cất vào tủ con búp bê mà tôi yêu thích nhất. Là khi chẳng còn đọc truyện cổ tích hay xem Doraemon vào mỗi tối. Là khi chấp nhận có những chuyện kết thúc không giống như trong cổ tích, hoặc về việc ông bụt, bà tiên xuất hiện ban phép màu cứu lấy cuộc sống. Chính lúc ấy, có thể tôi sẽ tổn thương, cảm thấy hoài nghi về cuộc sống, sợ đối diện với một số sự thật, không biết mình sẽ đi về đâu giữa những giao lộ người tấp nập, bạn bơ vơ và lạc lối. Trưởng thành là khi mẹ thôi vỗ về âu yếm, cha ngừng cõng trên lưng, là khi biết sẽ chẳng có ông bụt hay bà tiên nào hiện lên ban phép màu cứu cuộc sống ngoài chính chúng ta. Biết đứng lên sau những lần vấp ngã, biết bước tiếp đi trên con đường đời đầy gian nanvà lắm trông gai, con đường đã không biết bao nhiêu lần gục ngã tưởng như không thể bước tiếp. Nhờ những lần vấp ngã mà con người ta đã biết đương đầu với những thử thách, khó khăn mà không lẩn tránh đùn đẩy hay dựa dẫm vào ai. Trưởng thành là khi tôi biết yêu thương bố mẹ mình hơn bao giờ hết, là khi tôi biết cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của bố mẹ dành cho tôi, biết vị mặn của những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt chai sạm vì mưa nắng và vị mặn của những giọt nước mắt khi ta vô tâm làm khóe mắt mẹ nhỏ lệ buồn. Trưởng thành là khi con người ta biết yêu thương, biết chia sẻ những khó khăn với người khắc biết dẹp cái ích kỉ của bản thân để biết cho đi mà không bao giờ cần nhận lại.

Trưởng thành nó giống như một cái gai - mỗi người trong chúng ta chắc chắn cũng phải bị đâm một lần. Nhưng khi còn trẻ thì vết thương nào cũng sẽ dễ lành hơn, nhiệt huyết sống cũng tràn đầy để bạn có thể đứng dậy đi tiếp, tuổi trẻ là thứ lửa cháy sáng nhất, hoang dại nhất và đẹp nhất. Và quan trọng hơn, trưởng thành - con người ta mất đi sự hồn nhiên, vô tư, có quá nhiều việc khiến chúng ta phải xử sự với cuộc đời, phải suy nghĩ đi kèm cả những sợ hãi và lo lắng. Có thể với bạn tôi là người thiếu suy nghĩ nhưng mỗi người sẽ có cách trưởng thành của riêng mình. Và trưởng thành không có nghĩa bạn đánh mất chính mình!

Người dự thi: Cao Thị Phượng

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh