Trưởng thành theo ta mỗi ngày, mỗi giờ, cùng ta sinh ra và chết đi

05/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành theo ta mỗi ngày, mỗi giờ, cùng ta sinh ra và chết đi

Tôi tự hỏi thế nào là trưởng thành và liệu có một mốc thời gian nào đánh dấu cho sự trưởng thành ấy?
Có lẽ là không, trưởng thành chẳng phải mốc thời gian gì ghê gớm, nó là một khoảng thời gian, một quá trình con người ta lớn lên trong suy nghĩ. Chẳng có mốc thời gian cụ thể nào cho sự trưởng thành cả. Bởi con người ta: mỗi ngày, mỗi ngày trôi qua đều nỗ lực hoàn thiện bản thân và hiểu chuyện hơn trước. Vậy nên cũng chẳng có kì hạn nào cho sự trưởng thành cả. 

Và sự trưởng thành của mỗi người cũng khác nhau bởi mỗi người sống và lớn lên trong mỗi hoàn cảnh khác nhau, chẳng ai giống ai . Có người mỗi ngày trôi qua đều trưởng thành rõ rệt, có những kẻ lại mãi chẳng chịu lớn trong vòng tay gia đình, có những người chỉ vừa 18, đôi mươi mà suy nghĩ đã chín chắn như ở tuổi đã xế chiều. Cũng có những cụ ông cụ bà dù đã gần đất xa trời nhưng suy nghĩ vẫn còn bồng bột như đứa trẻ mới lớn. Bởi trưởng thành không phải đo bằng năm sống mà là bằng những gì ta đã trải qua, đã học được, những trải nghiệm ấy có thể vui vẻ,cũng có thể là đau thương hay những lần vấp ngã.

Mỗi chuyện ta trải đều để lại cho ta bài học nào đó, để rồi ta biết suy nghĩ chín chắn hơn, để ta vững bước chân trên chặng đường phía trước. Trưởng thành chưa bao giờ là đủ . Bởi những điều ta trải qua còn nhiều, bởi đời không phải là thước phim lặp đi lặp lại những điều cũ rích. Nó đầy rẫy bất ngờ và biến cố. Ai biết được phía trước có gì đang đợi ta. Ai biết được khi nào ta sẽ bất ngờ rời khỏi thế gian này.

Tôi đang trưởng thành ở lứa tuổi 17, khi nhìn những giọt nước mắt nóng hổi trên gò má mẹ vì tôi chẳng chịu nghe lời. Tôi biết mình đã sai và không cho phép mình làm mẹ khóc thêm một lần nào nữa. Cô gái ấy đang trưởng thành ở lứa tuổi 25, khi mối tình của cô ấy vụn vỡ, cô gặp phải một kẻ chẳng ra gì. Cô nhận ra những lời ngon ngọt đôi khi chỉ là dối trá, là miếng mồi nhử để người ta sập bẫy tình yêu. Ông ấy đang trưởng thành ở lứa tuổi 50: đứa con của ông ấy vừa khóc trước mặt ông, ông nhận ra rằng mình đã bị cuồng quay công việc làm đảo điên mà quên mất dành thời gian cho cô gái bé nhỏ, rằng thứ con mình cần là yêu thương. Cụ bà đang trưởng thành ở lứa tuổi 90-cái tuổi đã gần đất xa trời : cụ nhận ra rằng thì ra hạnh phúc đơn giản đến thế: chỉ là nhìn con cháu quây quần,sống bình yên ở miền quê nơi đã một đời gắn bó.

Trưởng thành đâu có gì ghê gớm, chỉ là ta nhận ra những điều mà trước đây chưa từng để ý, chỉ là ta học được những bài học mà ta chưa từng học trong sách vở, chỉ là ta vấp ngã rồi đứng lên, ta trân trọng những gì mình đang có. Chỉ đơn giản là ta biết yêu thương những người bên cạnh, biết dẹp bỏ những thứ không quan trọng để dành thời gian bên gia đình, người thân. Trưởng thành theo ta mỗi ngày, mỗi giờ, cùng ta sinh ra và chết đi. Đơn giản chỉ có thế!

Người dự thi: Trần Thị Hương

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh