Trưởng thành là thấy hạnh phúc khi cha mẹ sống an yên, khỏe mạnh bên mình

09/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là thấy hạnh phúc khi cha mẹ sống an yên, khỏe mạnh bên mình

Trưởng thành là thấy hạnh phúc khi cha mẹ sống an yên, khỏe mạnh bên mình

Khi còn trẻ ai trong chúng ta cũng nỗ lực hết mình cho những đam mê, hoài bão và mơ ước của bản thân!

Không ít lần chúng ta phớt lờ sự quan tâm hay cử chỉ yêu thương của bố mẹ bởi chúng ta cứ nghĩ rằng: Mình lớn rồi, tự lo cho bản thân được rồi! Khi 20, cái tôi của bản thân lớn đến nỗi không biết sợ là gì! Chỉ cần là đam mê thì nhất định sẽ dấn thân theo đuổi! Rất nhiều lần, chúng ta khiến bố mẹ “thót tim” hoảng sợ bởi chúng ta không biết trân quý sinh mạng của mình! Thanh xuân qua đi, điều khiến tôi tiếc nuối nhiều nhất là đã không gọi điện nhiều về cho bố mẹ!

Mãi miết trên con đường tự khẳng định bản thân, chinh phục những đích đến và tận hưởng những thành quả mình làm ra mà quên mất rằng: Bố mẹ vẫn đang chờ những cuộc gọi của con! Đáng lẽ ra, tôi nên gọi điện thật nhiều cho bố mẹ, kể cho bố mẹ về những vùng đất tôi đã đi qua, những cảnh quan, những điều khiến tôi vui vẻ, hạnh phúc! Tôi đã bỏ rơi bố mẹ trong thanh xuân của mình!

Tuổi 25, tôi nghĩ mình đã lớn, đã qua cái thời nông nổi để đưa ra những quyết định quan trọng cho riêng mình! Có những việc, tôi đã đi ngược lại với mong muốn của mẹ cha! Khi bố mẹ muốn tôi về quê làm việc rồi lấy chồng sinh con! Tuổi 25, tôi nghĩ điều đó không quan trọng! Quan trọng là tôi có thể sống, làm việc và tận hưởng cuộc sống của mình một cách trọn vẹn nhất!

Và rồi, khi tôi 28, tôi mới thấm thía cảnh lấy chồng xa, một mình gồng gánh nuôi con vất vả đến nhường nào! Có những hôm con ốm, mẹ đi làm con cũng phải tới cơ quan cùng mẹ bởi ông bà nội ngoại đều xa, con không gửi cho ai được!

Khi bước sang tuổi 30, nhìn con bi bô hát cho ông bà nghe qua điện thoại, tôi ước khoảng cách địa lý trở nên thật gần! Hai bước chân thôi, để con tôi có một tuổi thơ ấm êm bên ông bà! Để mỗi chiều con sẽ cùng ông bà đi thể dục, mỗi lúc hè về con được thả diều trên cánh đồng lộng gió và mỗi lần thu sang con sẽ reo lên sung sướng khi nhìn chú sóc đang vụng trộm ăn quả mít trên cành! Tôi nhận ra, thời gian bố mẹ bên tôi không nhiều như tôi tưởng!

Nhìn mái tóc bạc phơ của bố, tôi giật mình thảng thốt: Bố mẹ đã già! Nếu cứ mãi miết với guồng quay cơm áo gạo tiền, tôi sẽ lại bỏ rơi bố mẹ trong cuộc sống của mình! Tôi nhận ra mình cần phải có trách nhiệm với tuổi thơ của con, để ký ức của con không chỉ có những bộ phim hoạt hình, những trò chơi trong khu giải trí mà tôi phải khiến cho tuổi thơ của con rực rỡ sắc màu! Tôi tự hứa với lòng: Mỗi năm hai lần, dù bận rộn ra sao cũng sẽ đưa con quê thăm bố mẹ! Tôi sợ, một ngày nào đó sẽ chẳng còn ai đón tôi về sau những chuyến đi xa! Cảm giác lên tàu về quê ăn Tết mỗi cuối năm luôn khiến tôi hạnh phúc, bồi hồi! Nó như món quà tôi tự thưởng cho chính mình! Với tôi, mỗi lần nghe bố hỏi: Về tới mô rồi con! Là nước mắt lại chực tuôn rơi! Tôi hạnh phúc, an lòng khi bố mẹ khỏe mạnh, tinh anh!

Tuổi 30, tôi nhận ra, trưởng thành không chỉ là chấp nhận cái tôi khác biệt của người khác mà còn phải chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân để cầu thị và nỗ lực hơn trong cuộc đời! Trưởng thành là khi tôi nhận ra, gia đình mới là điều đáng giá sau tất cả những ganh đua, hờn giận! Để tôi mở lòng và bỏ qua những khúc mắc với người thân và duy trì một mối quan hệ thân thiết! Trưởng thành là khi tôi nhận ra mình chính là tấm gương tốt nhất cho con! Cẩn thận trong lời ăn tiếng nói, trong hành động, ứng xử để con học những điều tốt đẹp! Trưởng thành là khi tôi hài lòng với những gì mình đang có và cố gắng hơn cho những điều mình mong muốn! Không bằng mọi giá để có được điều mình khao khát bởi tôi muốn con mình lớn lên sẽ là người tử tế! Không dùng thủ đoạn để thực hiện ước mơ của con! Trưởng thành là khi tôi nhận ra những may mắn, phúc phần tôi có được chính là từ công đức mà bố mẹ đã dày công gây dựng suốt cuộc đời! Để sống thiện lương và nhân ái với mọi người!

Ngừng phán xét và cảm thông với người khác nhiều hơn! Đừng chỉ quan tâm bố mẹ qua lời nói mà chăm sóc qua hành động của mình! Đừng chỉ nói nhớ bố, nhớ mẹ qua điện thoại mà hãy ghé về thăm! Đừng chỉ lo vun đắp, gây dựng cuộc sống mà bỏ quên bố mẹ đang ngóng mình từng ngày bạn nhé! Bởi một ngày nào đó, bạn sẽ chẳng còn bố mẹ để về thăm!

Người dự thi: Tô Thị Thịnh

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh