Trưởng thành là là sự chững chạc, hiểu biết đúng đắn của tâm hồn và cách sống

26/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là là sự chững chạc, hiểu biết đúng đắn của tâm hồn và cách sống

Bạn có nghĩ khi con người ta lớn lên, ắt sẽ trưởng thành không? mình không nghĩ vậy, tuy nhiên ai rồi cũng trưởng thành cả thôi, sớm hay muộn, nhanh hay chậm. Có người mới chỉ hai mươi mâý, cũng có người tận nửa cuộc đời. Vậy vì sao? Và làm người trưởng thành hoàn toàn khác với sự trưởng thành.

Người trưởng thành là về mặt thể chất, ngoại hình. Còn sự trưởng thành là : Theo mình nghĩ Trưởng thành không phải là sự lão hóa của da, tóc hay sự già nua về ngoại hình. Mà là sự chững chạc, hiểu biết đúng đắn của tâm hồn và cách sống. Hay đó chính là biết dấu cảm xúc, nỗi buồn để không ảnh hưởng đến người khác. Là những khi những giọt nước mắt của sự hối hận tuôn rơi. Là khi ta đã biết hi sinh, nhường nhịn cho người mình yêu thương, họ là gia đình, là những bậc sinh thành hay con cái. Làm sao để trưởng thành và biết mình trưởng thành ? Đó là cả 1 quá trình tích lũy, không thể tự tin nói với mọi người là mình đã trưởng thành được, vì cuộc đời đang còn dài, còn nhiều điều chưa biết, chưa trải qua, chưa rút được kinh nghiệm vậy làm sao có thể khẳng định như vậy được Vâỵ đối với một sinh viên 23 mới tốt nghiệp như mình, liệu 2 từ "Trưởng thành" có còn quá xa vời nữa hay không? Cuộc đời mình bình yên như bao người khác, sinh ra, lớn lên và được học hành và dạy dỗ dưới sự hi sinh của bố mẹ thầy cô... 

Tuy nhiên, điều làm mình thấy mình gần chạm ngưỡng trưởng thành là lúc mình lập gia đình. một sinh viên năm cuối, chỉ còn vài tháng tốt nghiệp, đang đi học và tiêu những đồng tiền của bố mẹ làm ra.Thật thấm thía biết bao khi biến cố cuộc đời ập đến, 23 tuổi, dự định, tương lai, thanh xuân , tuổi trẻ đành phải gác lại sau lưng, để về quê lập gia đình và sinh con. mình mới cưới đợt đầu năm này, chỉ mấy tháng thôi nhưng thời gian đó quả thực đã làm mình chững chạc. Những giọt nước mắt đã rơi, rơi nhiều là đằng khác, sự hồn nhiên ngây thơ đã biến mất, thay vào đó là những suy nghĩ. Nếu khi xưa, cô bé đó vô tư cười nói, được sự bao bọc của bố mẹ và gia đình. nhưng giờ đây lại phải đứng trên đôi chân của mình, bay bằng đôi cánh non yếu. sự sợ hãi, lo lắng hình như là những biểu hiện cho sự cứng rắn. trưởng thành về sau chăng? Liệu có phải khi trải qua được những điều tồi tệ đó thì chúng ta trưởng thành thêm 1 ít hay không? Chúng ta hãy cũng suy ngẫm…..

Người dự thi: Trần Thị Thảo

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh