Trưởng thành là khi tự em có những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống…

11/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi tự em có những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống…

Trưởng thành là khi…

Đôi khi trên đường đời chông gai, bạn chợt vấp ngã, đôi chân bạn đang dần rướm máu của năm tháng, thay vì bạn gào lên vì đau đớn thì bạn im lặng, chấp nhận dừng chân nghỉ ngơi đợi vết thương lành lại. Khi ấy bạn trưởng thành…

Năm em lên 5 tuổi, ngày em bước vào lớp một với vẻ đầy hoang mang và lo sợ, em hẳn rất cần một lời an ủi, tôi nói: “Đừng lo, em đang dần trưởng thành rồi!” “Trưởng thành là như nào hả chị?”- Em ngây ngô hỏi tôi. “Trưởng thành là khi em đối mặt với nỗi sợ hãi của mình, em không những không bỏ chạy mà mạnh mẽ tiến bước trên con đường phía trước.” Cuối cùng em lấy hết dũng khí chạy thẳng về phía lớp học, không cần ai dắt bước, không một chút ngại ngùng.

Năm em lên 10 tuổi, vì em khác biệt nên các bạn trêu chọc, đàm tiếu sau lưng em. Tủi thân nhưng em vẫn rất kiên cường không khóc, không tỏ ra yếu đuối. Nhưng khi về nhà em chợt lao vào long chị mà khóc to, chị cười nói: “Đồ ngốc! Em ngày một trưởng thành rồi!” “Trưởng thành là sao hả chị?”- Em lau đi những vệt nước mắt nơi khóe mi hỏi tôi. “Trưởng thành là khi đối diện với những đàm tiếu của các bạn, em vẫn mạnh mẽ, vẫn vui vẻ, vẫn mỉm cười đối diện với họ.”

Năm em 15 tuổi, tình yêu bắt đầu chớm nở trong em và em say, say trong nụ cười của một cô gái ngọt ngào. Nhưng rồi tình yêu ấy cũng chóng lụi tàn, em trở nên đau thương, bi lụy. Tôi bên cạnh em, nhẹ nhàng nói: “Trưởng thành là biết cách nắm những điều trước mặt, là biết buông những thứ không thuộc về mình.”

Năm em 18 tuổi, em nói với tôi, có một điều mà hiển nhiên trong cuộc sống mà mãi đên giờ em mới có thể nhận ra rằng: “Chiếc ngòi chì 0.7 không theernafo nhét vừa cái bút 0.5:

Năm em 25 tuổi, em gặp thất bại trong công việc, em nói với tôi rằng: “Ngày bé cứ hễ có chuyện bố mẹ sẽ hỏi “con có sao không?” là y như rằng nước mắt nước mũi cứ tuôn dài ôm chầm lấy họ mà khóc. Giờ lớn rồi, vẫn câu hỏi ấy nhưng hành động vẫn mãi chỉ nằm trong trí não.”

Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, qua bao nhiêu gian khó của cuộc đời, em ngày càng lặng thinh, trầm tĩnh. Tôi nhớ ngày cuối cùng gặp em để đi công tác em đã nói: “Lúc bé, em mong mình lớn thật nhanh để trở thành người lớn, giờ trưởng thành rồi em lại mong sao mình bé lại để mà làm những điều mà người trưởng thành thật khó có thể làm…” Tôi nhìn em, lặng lẽ rơi nước mắt…. Trưởng thành là khi tự em có những cảm nhận sâu sắc về cuộc sống…

Người dự thi: Đỗ Hồng Ngọc

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh