Trưởng thành là khi tôi biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt yêu thương

18/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi tôi biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt yêu thương

Khi tôi biết nhìn cuộc đời bằng con mắt yêu thương, nghĩa là đã Trưởng Thành.

Là tôi thiếu niên. Thuở 15, 16 tuổi, khi ấy cuộc đời đối với tôi là chuỗi ngày vui chơi bất tận. Là khi về nhà đã có cơm nước đầy đủ. Và khi hết tiền thì lại chìa tay xin rồi phóng vội vào dòng đời hối hả. Tôi khi ấy có đôi lần đã hờn giận Ba vì Ba không giữ lời hứa. Đôi lần, ước gì mình không sinh ra trong gia đình này. 23 tuổi, ra trường tôi có ngay việc làm do tự bản thân mình kiếm. Dường như mọi thứ tôi làm đều không xuất phát từ gia đình, từ chính tôi, gia đình không biết gì về những gì tôi làm cả. Thời đó, tôi thanh niên đã suy nghĩ như thế. Rồi tôi kết hôn và có con. Cuộc sống gia đình không êm ấm như tôi hàng mong ước. Tôi chia tay, ngẫm nhìn cuộc sống là gì? 33 tuổi, Tôi chợt nhìn lại Ba tôi đã già. Má tôi ngày càng nhiều bệnh.

Tôi là gì trong gia đình này? Tôi không có gì để nói với con khi thất hứa vì những cuộc vui bên đối tác. Con cứ mãi vui chơi, thích làm những gì con muốn, khi về nhà đã có Ba bên cạnh. Tôi âm thầm đặt nhẹ quyển sách hoặc chuẩn bị món ăn con thích rồi lẳng lặng đi làm từ sáng sớm. Bất chợt, tôi nhận ra nếp nhăn của Ba tăng theo thời gian. Ba im lặng không nói nhiều về những gì đã xảy ra. Chỉ đơn giản là chấp nhận và sống với nó. Ba để cho tôi làm mọi thứ tôi muốn, như cách mà tôi đang làm cho con của tôi. Rồi tôi biết mai sau, con của tôi cũng sẽ như vậy. Cuộc sống là một chuỗi ngày nối tiếp, một vòng quay vô tận của sự lặp lại. Nó phản chiếu những gì bạn tác động vào cuộc đời. Khi bạn mong muốn một điều gì, trong mắt của bạn sẽ chỉ có điều đó. Khi một điều gì đó bạn không thích, thì những thứ gần gần giống với nó đều làm bạn ghét cay ghét đắng.

33 năm trong cuộc đời dạy tôi nhìn mọi sự bằng con mắt yêu thương. Đừng áp đặt điều mình biết vào sự việc. Như nghệ sĩ Thành Lộc đã nói “Hãy cứ cho đi từ cõi nầy”. Không ai có thể sống một mình được, chúng ta cần một tập thể, cần một môi trường để lớn lên. Có những điều chúng ta không thể thấy được bằng mắt, mà hãy cảm nhận bằng trái tim. Để rồi tình yêu thương sẽ dẫn lối chúng ta đến một cuộc sống hạnh phúc, bình yên. Với tôi, trưởng thành là khi tôi biết nhìn cuộc đời bằng đôi mắt yêu thương, không ích kỷ cho bản thân mình.

Người dự thi: Nguyễn Quốc An

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh