Trưởng thành là khi ta nhận ra rằng cuộc đời vốn dĩ chẳng dễ dàng

16/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi ta nhận ra rằng cuộc đời vốn dĩ chẳng dễ dàng

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI TA NHẬN RA RẰNG CUỘC ĐỜI VỐN DĨ CHẲNG DỄ DÀNG

Trưởng thành là khi ta nhận ra rằng cuộc đời vốn dĩ chẳng dễ dàng…

Trưởng thành là trân trọng những gì mình đang có. Con người ta phải đau đầu với sự ồn ào để học cách cảm ơn những khoảng lặng bình dị đời thường, phải học cách chịu đựng những nỗi buồn, sự khổ đau để biết được giá trị của hạnh phúc. Cuộc đời đẩy con người ta vào guồng quay của đồng tiền nghiệt ngã để ta có thể nhận ra được rằng "Cuộc đời này, thứ quan trọng nhất chưa hẳn là tiền bạc, địa vị" nhưng nếu thiếu đi nó thì cuộc sống cũng chẳng thể nào đơn giản. Rồi bất chợt một ngày, khi nhìn mọi thứ xung quanh và ta bỗng giật mình nhận ra rằng: “Tiền có thể kiếm lúc nào cũng được, nhưng khoảng thời gian ở cạnh với gia đình thì không”. Cuộc đời cứ thể thử thách ta với muôn vàn nghịch cảnh dở khóc dở cười để ta nhận ra "Trong tuyệt vọng vẫn luôn nảy mầm hy vọng". Và chỉ cho đến khi chúng ta đã mất đi một thứ gì đó rất quan trọng thì ta mới thực sự biết trân trọng sự tồn tại của nó. Trưởng thành cũng lớn lên từ những suy nghĩ như vậy, là khi ta cảm thấy cuộc đời đầy mâu thuẫn và nghịch lý nhưng suy cho cùng, nó vẫn mang trong nó một sự cân bằng.

Trưởng thành là yêu bản thân mình hơn và học cách buông bỏ. Con người ta thường hay mắc kẹt giữa "ma trận" của cuộc sống, giữa những sự lựa chọn khác nhau, giữa níu giữ và buông bỏ. Có người nói: "Níu được nhau lúc nào hay lúc đó, đời đầy những rủi ro" và nó không hẳn đúng nhưng cũng không hề sai. Trong tình yêu, không ai biết chắc rồi một mai hai người rồi sẽ ra sao nhưng ở hiện tại, chỉ cần cả hai người vẫn có lòng và niềm tin thì điều đó ắt trở thành sợi dây để níu giữ hay thậm chí cho dù chỉ cần một người vẫn cố gắng tìm cách níu kéo thì mối tình ấy vẫn còn mang hy vọng. Nhưng mỗi tội là…"Tình yêu là một vết thương không kín miệng" vì cũng có nhiều cách khổ đau về tình yêu lắm.

Có rất nhiều cách. Khi yêu người này đau khổ kiểu này, yêu người kia đau khổ kiểu kia. Đó chính là cuộc đời ! Nếu có những suy nghĩ luôn làm ta cảm thấy đau đớn và có những người mang đến cho ta nhiều phiền muộn hơn là niềm vui thì hãy cho phép mình buông bỏ để lòng mình được nhẹ nhõm. Cuộc đời đẩy con người ta đến vô vàn sự lựa chọn vì đó sẽ là cách cuộc đời " nung nấu" để chúng ta dần trưởng thành từ những nỗi đau và trở nên quyết đoán, mạnh mẽ hơn từng ngày, chứ không phải để chúng ta học cách chết rục với những nỗi buồn dai dẳng... Trưởng thành là biết chấp nhận và mỉm cười trước những khó khăn. Con người ta dành cả cuộc đời để đi tìm câu trả lời cho chính mình. Chúng ta vẫn thường nói: "Mọi chuyện xảy ra đều có lý do của nó" nhưng chẳng một ai có thể hiểu cặn kẽ được cái "lý do" ấy nó sẽ là gì. Cũng giống như khi Nguyễn Ngọc Tư viết rằng: "Người ta dành cả thời trẻ loay hoay với câu hỏi ta sẽ đi đâu, để rồi cả tuổi già bận bịu với chuyện ta đến từ đâu" vậy...Có lẽ điều hay ho nhất trong cuộc hành trình tìm kiếm câu trả lời ấy là chúng ta sẽ không bao giờ cô độc. Đời cho phép chúng ta gặp rất nhiều người với nhiều mục đích khác nhau. Sẽ có những người đến để "thử sức" chúng ta; một vài người khác lại tìm mọi cách để lợi dụng; Ta cũng sẽ gặp những người khiến ta yêu thương, gắn bó cả đời và một vài người đi qua sẽ để lại cho ta những bài học quý giá. Cho dù họ đến với mục đích là gì đi chăng nữa, hãy luôn cảm ơn vì nhờ họ mà cuộc sống chúng ta trở nên thú vị hơn rất nhiều. Đúng là "Mọi thứ đều có lý do" nhưng mọi thứ dù sao cũng chỉ là tương đối, nên sẽ có lúc chúng ta không thể tìm nổi một lý do chính đáng cho mình. Và đôi khi câu trả lời đang tìm kiếm chỉ nằm ở trong một nụ cười và một cái gật đầu chấp nhận "Vì nó thế" mà thôi...

Cuộc đời kể ra thì đúng là kinh ngạc đến kỳ lạ, cả cái việc trưởng thành của mỗi người cũng vậy. Nhiều lúc cũng tự cho mình là đã thấu hiểu được kha khá mọi thứ rồi nhưng thực ra thì chính bản thân cũng không có cảm giác chắc chắn là đã biết…hay có khi mọi thứ chỉ chứng tỏ rằng mình vẫn chẳng biết rõ một cái gì cả. Cũng không thể biết nổi cái lớp hành đó đã được bóc đến lớp tận cùng hay chưa...Nhưng mà, con người ta có thể trưởng thành được từng ngày cũng bởi vì cuộc đời này vốn dĩ chẳng dễ dàng!

Người dự thi: Trần Phương Nga

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh