Trưởng thành là khi ta biết nhìn lại quá khứ, cố gắng cho hiện tại

12/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi ta biết nhìn lại quá khứ, cố gắng cho hiện tại

Trước khi viết những dòng tâm sự này,tôi đã đọc lướt qua đôi ba bài dự thi của những anh chị khác. Chợt nhìn lên những thông tin cá nhân về họ, với độ tuổi lớn hơn nhiều so với bản thân, suy ngẫm lại chủ đề của cuộc thi : " Người trưởng thành", tôi tự cảm thấy: Mình có nên viết những tâm sự của mình chăng?. Các anh chị là người đã từng trải và có trong mình những kinh nghiệm nhất định về cuộc sống. Nhưng tôi đã thay đổi quyết định sau khi đọc. Mỗi câu chuyện mà tôi đọc lại nói lên cho tôi thấy rằng: Mỗi cá nhân khác nhau thì sẽ có những quan điểm về " sự trưởng thành" khác nhau,điều đó không giới hạn và phụ thuộc vào độ tuổi của bạn. Chính điều đó đã thúc đẩy tôi nói lên những suy nghĩ trong mình.

Bắc Ninh, ngày 11 tháng 6 năm 2018, 23 giờ 28 phút Mưa...lộp độp...tí tách... Ngoài kia, tiếng mưa vẫn cứ rơi bồm bộp trên những tàu lá chuối ,tiếng nước vẫn cứ chảy xối xả trên hiên gạch nhà. Những âm thanh ấy thật quen thuộc biết mấy!...Nhưng đó đã là quá khứ, là những kỉ niệm của 1 năm về trước- thời gian mà tôi vẫn mang trong mình tên gọi yêu dấu - " học sinh".

Người ta từng nói : " Cấp 3 là thời trong sáng và đẹp đẽ nhất mà trong cuộc đời chúng ta may mắn được trải qua". Điều đó đúng nhưng với tôi là chưa đủ. Thiết nghĩ, câu nói ấy sẽ hoàn chỉnh hơn nếu được bổ sung điều này: Khi ở quãng thời gian đó, sự đẹp đẽ và nỗi nhớ mong sẽ khó có thể nhận ra, cho đến khi, bạn mang trong mình một cương vị mới , trở thành " cựu học sinh ". Với tôi, khi chưa 18 tuổi, có lẽ nếu ai chưa biết tôi lúc đó ,bây giờ sẽ chẳng thể nhận ra. Hình ảnh một cô gái với suy nghĩ luôn cầu toàn về mọi thứ và nghiêm túc hơn nhiều so với những bạn cùng trang lứa. Bạn sẽ khó có thể nói chuyện với tôi nếu như đó không phải những câu chuyện liên quan tới công việc hoặc học tập. Chính điều đó đã tạo động lực cho tôi hoàn thành mọi việc một cách hoàn hảo nhất theo cách của riêng tôi.

Nhưng bên cạnh đó khiến những người thân tinh thần thứ hai của tôi không có nhiều,bạn bè. Lớn lên dần tôi chợt nhận ra, " ít nhưng chất" là hoàn toàn đúng,nhưng để đủ thì chưa. Vì xã hội này cần lắm những mối quan hệ khác: công việc,học tập,..Khi đó, bạn bè sẽ được chia thành những cấp độ khác nhau: bạn thân là người mà ta có thể kể bất cứ điều gì mà khi bạn chắc chắn rằng, nó là chí cốt và khi gặp điều tương tự, nó cũng làm như vậy với bạn. Thứ hai là bạn bè trong công việc, những người này sẽ là người để bạn tìm kiếm kiến thức liên quan tới tính chất công việc nhanh nhất và tận dụng được những cơ hội.Ở mối quan hệ này,nên giữ khoảng cách nhất định vì là đối tượng có thể lan truyền thông tin, cái được gọi là " bí mật" nhanh nhất. Tôi nhận ra điều đó khi lên Đại học.Và hơn hết, mối quan hệ không cần mở rộng mà nên gắn chặt, đó chính là gia đình. Những cuộc nói chuyện, hội thoại vào mỗi buổi sáng: "Con đi học đây ạ !", đã là quá khứ.

Lên Đại học,tôi thèm lắm những bữa cơm bình dị. Dưa cà, rau muống ở chốn đô thành sao ngon và thấm đượm bằng bà làm? Món xôi đỗ ở chốn người đông đúc này sao có thể dẻo quạnh và thơm phức hương đỗ vàng như mẹ đồ?...Tôi nhớ lắm, nhớ đứa em nhỏ mà lúc ở nhà vẫn hay la,em sợ tôi gọi điện về để hỏi : Em học bài chưa?, Có ở nhà giúp đỡ Bà hay không hay lại đi chơi?...Phải chăng, chính vì tôi , vì suy nghĩ trưởng thành trong tâm hồn khiến tôi lan tỏa điều đó đến người em gái của mình. Một cô bé hoạt bát, suy nghĩ thấu đáo đã hình thành trong em tự lúc nào không hay?...

Và tôi nhớ, nhớ những con đường lắm ổ gà, ổ chuột mà ba đứa, bạn thân của tôi vẫn ngày ngày đạp xe tới trường...tất cả hiện hữu lên trong tôi, cô gái 18 tuổi cùng với những giọt nước mắt trong tháng đầu tiên xa nhà.Đó là những giọt nước mắt tuôn trào trong niềm nhung nhớ gia đình và bè bạn, là sự tự hứa , sau những giọt nước mắt ấy, sẽ cố gắng để không khóc, phải mạnh mẽ và tựu lập, phải thay đổi để không được gục ngã và để bố mẹ yên tâm hơn khi xa nhà.Trong giây phút đấu tranh với nỗi nhớ ấy, tôi chợt nhận ra, trưởng thành hiểu theo cách đơn giản, chỉ là khi ta biết nhìn lại quá khứ, cố gắng cho hiện tại và thực hiện hóa điều đó trong tương lai. Một năm trọn vẹn ! 

Người dự thi: Dương Thị Nhật

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh