Trưởng thành là khi sợ người thân yêu nhất rời xa mình

29/05/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi dù ở đâu con luôn muốn về nhà!

Trưởng thành là khi bà nội bị té khi ra ngoài đi tiểu đêm mà con khóc vì sợ! Là khi kể từ đó bà nằm gần như tại chỗ suốt hơn 4 năm trời trong tình yêu thương của cả nhà mà không ngày nào con yên giấc được!

Trưởng thành là khi trái gió trở trời con thấy bà nhăn mặt vì đau nhức mà con thì đã khóc đến cạn nước mắt rồi! Con gặp ai cũng hỏi “ cô, chú, bác biết thuốc hay cao xoa bóp nào cho bà mà hiệu quả không”.

Trưởng thành là những năm tháng con ở cạnh bên bà cay đắng nhìn bà đi lại bằng việc nhấc chiếc ghế nhựa màu đỏ đi cùng. Là khi con xót xa nhìn bà dựa lưng vào tường và nhìn ra khoảng không trước nhà!

Trưởng thành là khi con luôn nói chuyện và cố làm bà vui và chỉ mong được thấy bà cười vì bà cười đẹp lắm bà ạ!

Ảnh minh họa

Trưởng thành là khi con phụ mẹ bưng chén cơm, bát nước đến giường bà cho bà, đút cho bà ăn rồi dọn, đó là những ngày con nhìn bà lần nào con khóc lần đó!

Trưởng thành là khi trời nắng đẹp con tắm rửa, cắt móng tay, chân, tỉa tóc và lấy ráy tai cho bà và nói với bà rằng:” sau này bà phù hộ cho con nha bà”- bà cười, nụ cười ấm áp: “ ừ, bà phù hộ cho cháu của bà”!

Trưởng thành là khi những ngày bà yếu, ăn uống không được nữa, cha nói với con: “ bà khác đi rồi” mà con khóc nghẹn. Là những ngày đó con thức canh bà, là khi thấy lồng ngực bà còn nhấp nhô là con được thở phào!

Nhưng những ngày bà bên con không được lâu và ngày định mệnh cách đây 6 năm bà bỏ con đi mãi mãi. Bà không biết con đã cào xé tâm can mình và đau đớn không thể chấp nhận sự thật ấy như thế nào đâu! Là ngày tiễn đưa bà con ngã gục, đất trời sụp đổ, mất mát ấy theo con suốt cả cuộc đời!

Và giờ đây, mọi thứ như mới ngày hôm qua và con chấp nhận vì mọi người bảo bà ở trên đó không còn bị cái đau nhức dày vò bà nữa, là nước mắt con rơi như mưa khi con nghĩ về bà, con nhớ bà quá bà ạ, ngày đó con còn quá nhỏ để có gì cho bà!

Trưởng thành là con thương cha mẹ như thương bà bà ạ, cha mẹ tảo tần, sương gió, nuôi chúng con ăn học, chăm sóc bà nằm một chỗ và chăm luôn cả hai cháu ngoại – con của chị vì chị ly dị và đi làm ăn xa!

Trưởng thành là khi con nhìn dáng vẻ gầy của cha, sạm nắng của mẹ, “đầu tắt mặt tối” sớm khuya, con đau và cay đắng tự hỏi: “ có ai trên đời này khổ và hi sinh bằng cha mẹ!”. Ngồi bên cha, con chợt nhận ra tóc cha đã pha màu, còn con thì còn quá nhỏ bé để có thể chống trời thay cha!

Trưởng thành là khi con thi 3 lần đại học chỉ được làm nghề mà cả bà, cha mẹ và con mong muốn, là năm 18 tuổi con nhận thất bại đầu đời và tiếp tục thất bại hai năm sau đó nữa mà con không hề bỏ cuộc vì con biết con cần gì.

Là khi con ôm vào mình hết những khó khăn và áp lực để cha mẹ không phải lo cho con nữa, là khi con kiếm được tiền và mua tặng cha mẹ những món quà và sống vì cha mẹ, để cha mẹ tự hào!

Trưởng thành là giờ đây khi con đứng trước mộ bà đầy tự hào về bà và bản thân, con làm được rồi bà ạ, con không còn khóc nhiều nữa vì con tin thế giới đó bà được hạnh phúc!

Trưởng thành là khi con chỉ sợ duy nhất một điều trên đời này là mất mát. Là khi dù ở đâu con luôn muốn về nhà!

Người dự thi: Nguyễn Thị Thắm

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh