Trưởng thành là khi sau những tất bật rong chơi đến chốn phồn thị, nhậu nhẹt, đàn đúm

27/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi sau những tất bật rong chơi đến chốn phồn thị, nhậu nhẹt, đàn đúm

Trưởng thành là khi sau những tất bật rong chơi đến chốn phồn thị, nhậu nhẹt, đàn đúm.

Chơi cái muốn chơi, gặp người muốn gặp, làm đủ tiền tiêu, dư tiền trả trăm ba buổi ăn uống, du lịch một vài nơi xa xỉ rồi bỗng dưng một ngày... Tôi ngồi lặng trong căn phòng trọ vào một buồi chiều mưa Sài Gòn, tiếng sấm nổ, tiếng gió rít, mọi thứ sẽ vẫn chỉ như thế ở một nơi xa, cũng tiếng gió đó, tiếng mưa đó hắt vào ngôi nhà đặt tại nơi gọi là quê hương. Tôi chợt nghĩ: Tại sao ngày nghỉ mình không về nhà? Ba mẹ ở nhà đang làm gì? Ba mẹ có ai để nói chuyện không? Thay vì 500 nghìn mình mua đôi giày thì với cũng số tiền đó ba mẹ đã dùng làm gì? Một tuần ăn uống hay đi chữa bệnh cũng chẳng dám. Mình còn có bạn có bè, ba mẹ lại chỉ có mình. Vậy họ đã trải qua những ngày tháng cô đơn đó ra sao? Nào thể nhậu nhét hát hò, nào có thể bung xõa trên facebook lê la với con này thằng kia. Họ đã làm gì?

Ngày ba mẹ lấy nhau họ nung nấu một niềm hạnh phúc khôn tả khi nghe tin mẹ có thai, ba đã mừng vui lắm, nhảy cẫng lên đi khoe hàng xóm, gọi điện cho ông bà để kể lễ mãi chẳng ngưng. Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau họ đã khóc, ngày duy nhất ba rơi nước mắt khi thấy sinh linh bé bỏng đỏ hõm chào đời. - Nó đang khóc vì vui sao? Kỳ ghê – Ba thầm nghĩ. - Giờ ba phải làm gì nhỉ? Ba chưa học bế con bao giờ. Ba có làm đau con không? Ối! Con tè rồi, làm sao đây - Ba lúng túng vì ba yêu thiên thần của ba. Mẹ mỉm cười trong những giọt mồ hôi nhễ nhãi, lưng đau vì cả quá trình mang con trong bụng, tử cung như sắp rách vì mẹ muốn con ra đời để ba mẹ được yêu thương con. Nhưng có là gì đâu khi con lại đáng yêu như thế, là máu mủ của mẹ đã từng nâng niu giờ đây mẹ đã có thể thấy con và bồng bế. Rồi sau hai mươi mấy năm coi con là cả thế giới, tập cho con đi, tập cho con nói. Nắn nót giúp con viết chữ, dạy toán cho con, nhiều khi bực lắm những không nỡ vung tay. Những ngày con thi cử chọn trường, ba mẹ đã chẳng thể ngủ yên giấc khi con thức khuya học bài. Muốn đem cả thế giới bổ dưỡng cho con, đem ly sữa tới con cũng không thích, con nói ba mẹ phiền. Chuẩn bị điểm tâm cho con cũng trở thành dư thừa. Biết làm sao để tốt nhất cho con. Sau bao nhiêu công nuôi dưỡng thì dù con có trở thành tội đồ thì với ba mẹ, con vẫn luôn là thiên thần, vẫn là đứa bé ba mẹ yêu hơn cả sinh mạng, dám đánh đổi và hy sinh cả tuổi thanh xuân, những đồng lương ít ỏi và kể cả đánh đổi khoảng thời gian về già đơn côi để con được bay xa. Thầm mong hai chữ “an yên” cho con. Trưởng thành có lẽ là khi tôi chẳng biết rằng mình đã trưởng thành. Chỉ là tôi hay so sánh khoảng thời gian của tôi và ba mẹ. Có lẽ không phải cứ kiếm thật nhiều tiền rồi đưa ba mẹ là đủ, vì đôi khi cái ba mẹ cần là bát canh lá đắng cùng với “món chính” là con. Ngồi hàn huyên ngày xưa cũ, kể lễ chuyện tứ phương.

Trưởng thành là khi con hướng dẫn mẹ xài tivi con không bực mình nữa. Nghe ba mẹ kể lễ con không thấy nhàm chán, ăn uống đạm bạc con không nhảy đảnh lên. Mà dẫu ba mẹ có nói sai thì con sẽ chỉ mỉm cười. Chả sao, chả là gì so với những đổ vỡ, sai trái, hư hỏng con đã gây ra nhưng chưa một lần ba để lại trong bụng, mẹ chẳng muốn để trong lòng. Cái ba mẹ gìn giữ có lẽ đến ngày chết đi sẽ vẫn chỉ là ánh mắt ngập nước ngày con thơ dại, nụ cười nhoẻn khi con mừng vui… Chỉ là kỉ niệm đẹp. Khi con thấy tất cả đều đẹp có lẽ con đã lớn mất rồi, và cũng là khi con cảm nhận khoảng thời gian còn lại bên ba mẹ dẫu là trăm năm nữa vẫn chỉ như còn võn vẹn một ngày.

Người dự thi: Nguyễn Thị Thu Thảo

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh