Trưởng thành là khi ở khía cạnh cuộc đời

13/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi ở khía cạnh cuộc đời

Trưởng thành là khi…

Tôi 37 tuổi, độ tuổi đã vào ngưỡng trung niên của đời người, chưa đủ già để trải nghiệm, tĩnh lặng và không còn trẻ để thách thức bản thân những điều mới đầy rủi ro, nguy hiểm.

Thỉnh thoảng, đâu đó lúc đang đi làm trên con đường gió nắng, hay lúc dừng xe chờ đèn đỏ, tự nhiên nghĩ về mình, nghĩ về những gì đã trải qua, về những gì còn chưa làm được đến hiện tại. Mà cái lớn nhất, băn khoăn và tự hỏi nhất, chính là câu hỏi: Mình đi đường đã đúng chưa, những gì đã làm có phải điều mình đam mê nhất không, và mọi thứ bây giờ có giống như khi xưa ta bé thường mơ ước?

Con người không bao giờ có thể thỏa mãn bản thân được. Hồi bé ta học giỏi, được thầy cô và bạn bè yêu mến, được cười tươi khi bố mẹ khoe con mình với khách, và được nũng nịu đòi quà khi được giấy khen. Giờ thì ta ngại lời khen, ta thấy xấu hổ khi ai đó khen ta, vì ta biết lời khen đó cho ta một cái ve vuốt lúc vui vẻ, nhưng chưa phải là động lực cho ta cố gắng bây giờ, vì sự cố gắng của hiện tại là mọi lo toan mà khi bé ta chưa bao giờ từng nghĩ tới. Cái gì đến phải đến, ta không thể ôm ấp mãi tuổi thơ cắp sách đến trường. Ta phải tốt nghiệp đại học, rồi cố tìm cho được một chỗ làm với lương tháng vừa đủ để thuê nhà, ăn cơm. Rồi như bao bạn bè, ta sẽ cố gắng học thêm nếu muốn lên một vị trí nào đó, hoặc tự thử thách mình, hay là tự làm riêng.

Với những người đã tự lập công ty riêng cho mình, họ biết thế nào là cực nhọc. Không ai trả lương cho bạn đến ngày bà chủ đòi tiền nhà, cũng chẳng ai cho bạn văn phòng phẩm để dùng. Mọi thứ, bạn phải trả tiền chỉ để đôi khi than thở, chi phí nhiều mà chẳng thấy doanh thu. Rồi bạn cũng kiếm được tiền, vui vẻ, nhưng rồi đâu đó sẽ có người phiền nhiễu chuyện ăn chia không đều, phân bổ chưa hợp lý…và rồi sự hợp tác tan rã chỉ vì đôi bên chưa thể thấu hiểu lẫn nhau, hoặc sự hiểu biết đã trở thành nỗi ám ảnh, để rồi không thể cùng nhau bước đi nữa.

Rồi bạn tự thành lập công ty một mình, bạn lấy một số khách hàng trực tiếp, những người bạn đã giao dịch thân quen trở thành khách hàng của riêng bạn. Công ty cũ hợp tác với bạn sẽ căm ghét bạn và coi bạn như kẻ phản bội, người thân sẽ bảo bạn sẽ nhọc nhằn khi gánh một mình. Chỉ có một mình bạn biết, khi biết phản bội, là khi bạn lớn lên.

Bạn gạt sự chỉ trích sang một bên, tiếp tục cuộc hành trình của cuộc đời mình. Giờ thì bạn đã khôn lớn hơn, bạn không tin vào sự tình nghĩa trong kinh doanh nữa. Kinh doanh là sòng phẳng, và mọi thứ phải được quy ra bằng tiền tệ. Thế là bạn tìm kiếm khách hàng, tìm kiếm đối tác, tìm kiếm nhân sự cho riêng mình. Bạn thành lập đội ngũ cho chính bạn, những người không thân thích, không họ hàng, nhưng là những chuyên gia trong các lĩnh vực bạn cần. Bạn lúc đó, với tư cách là chủ doanh nghiệp, biết trả tiền thuê, biết cái gì cần làm, và cái gì phải bỏ ra để đạt được. Khi đó, bạn thật sự trưởng thành.

Đến tuổi một chút, bạn đôi khi thấy lẻ loi khi một mình đối diện ngọn đèn bàn, đối tác và nhân viên đã đi về nhà vì con cái, bạn có chút cô đơn.

Cái gì đến phải đến, bạn chọn vợ cho mình, một người có thể hiểu bạn và tôn trọng sự lựa chọn và công việc của bạn. Vợ bạn, đã sinh cho bạn những người con khả ái, bạn trở thành người bố, bạn một lần nữa trưởng thành.

Trưởng thành khi nào?

Khi biết tự lập đứng trên đôi chân mình, mặc cho sóng gió.

Khi biết chịu trách nhiệm về quyết định của chính mình, mặc bao lời thị phi.

Khi biết mình đã làm cha, làm mẹ, phải kiềm chế hơn một chút.

Khi biết nhìn lại và chăm sóc bố mẹ già khi bạn vắng nhà….

Hà Nội 12/06/2018

Người dự thi: Lê Thị Hiếu

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh