Trưởng thành là khi nhìn thấy được giá trị của một chiếc tai nghe giá rẻ

03/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi nhìn thấy được giá trị của một chiếc tai nghe giá rẻ

Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi về giá trị của những món đồ giá rẻ cho đến một ngày… Đó là năm tôi 20 tuổi, cái khoảng thời gian đầy khao khát dấn thân của đời người. Thời điểm ấy, tôi đã nghĩ mình sẽ có thể đi thật xa với sức bật và niềm say mê của tuổi trẻ. Tôi đã nghĩ rằng tiền có ở mọi nơi và việc của mình là nắm bắt cơ hội.

Vậy rồi tôi quyết định rủ rê những người bạn mở một phi vụ kinh doanh nho nhỏ. Chúng tôi đã cùng thảo luận và vẽ nên những viễn cảnh hết sức huy hoàng. Chúng tôi nghĩ ra các ý tưởng, cách thực hiện chúng và mường tường về lúc đạt được thành công. Chúng tôi cùng bàn về cách thức kinh doanh làm sao để bán được nhiều sản phẩm nhất có thể. Nhưng tất nhiên là mọi thứ không hề suôn sẻ đến thế. Việc học bận rộn đồng nghĩa là người bạn tôi chỉ có thể ủng hộ về mặt tài chính và tinh thần, còn việc vận hành sẽ do tôi đảm nhiệm. Tôi mài mò học cách chế tác sản phẩm, tìm kiếm địa điểm, công tác quảng bá, thiết kế bao bì,... tất tần tật mọi thứ. Tuy vậy, sự nhọc nhằn không thể dập tắt niềm hăng say của tôi.

Thế rồi khi bắt tay vào làm mới thấy mọi thứ khó khăn hơn mình tưởng. Việc tính toán sai địa điểm và cách vận hành khiến chúng tôi trả giá. Hiệu suất kinh doanh không như mong đợi. Có những ngày tôi phải bỏ hết số sản phẩm làm ra vì không ai tiêu thụ. Có những ngày tôi mòn mỏi chờ đợi những lượt khách đến trong vô vọng. Cũng có ngày tôi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Và rồi, tôi nghiễm nhiên hiểu ra một câu nói đã nghe đến mòn tai “Làm ra tiền không hề dễ”.

Đúng vậy, làm ra tiền không hề dễ. Tôi sẽ phải bỏ ra bốn giờ công lao động để mua được một ly trà sữa có giá hơn 50 nghìn đồng. Tôi phải bán hết số sản phẩm mình làm ra trong một ngày để mua chiếc áo có giá trị 200 nghìn trong trung tâm thương mại. Tôi phải làm việc chăm chỉ trong một tuần nếu muốn mua đôi giày trị giá một triệu đồng. Và công việc trong một tuần đó không chỉ là đứng bán sản phẩm. Nó còn là quá trình mang sản phẩm đến địa điểm bán, bày biện chúng và dọn chúng vào một cách đầy thất vọng sau một ngày dài không ai đến mua. Trên tất cả, tôi đã hiểu được giá trị của lao động, đặc biệt là lao động chân tay.

Bạn hẳn sẽ không suy nghĩ gì khi bỏ ra trên dưới 40 nghìn đồng để mua một chiếc tai nghe. Bạn có thể vứt nó ở bất kỳ đâu với suy nghĩ rằng nó chỉ là một món đồ rẻ tiền và bạn có thể mua lại nó bất cứ lúc nào mình muốn. Thế nhưng, bạn biết không, chiếc tai nghe giá 40 nghìn đồng, chiếc áo giá 80 nghìn hay bất cứ vật dụng giá rẻ nào cũng đều chứa đựng trong đó giá trị lao động to lớn. Chúng được làm ra bởi bàn tay của những người công nhân hằng ngày phải đứng nhiều tiếng đồng hồ để đổi lại số tiền lương ít ỏi chỉ vì họ không có được điều kiện giáo dục thuận lợi. Chúng chứa đựng trong đó giọt mồ hôi, hơi thở nhọc nhằn và lưu dấu của một đôi tay chai sần vì công việc nặng nhọc. Chúng còn thể hiện lên nỗi chán chường mơ hồ của những con người lao động không biết đến ngày mai. Từ đây, tôi hiểu ra rằng, đôi khi một món đồ có giá trị thấp không phải vì chúng không chất lượng mà bởi giá trị lao động làm ra chúng được trả với cái giá quá bèo bọt. Một buổi trưa hè đứng đợi khách đến mua hàng, tôi đã nghiệm ra điều này. 

Tôi cuối cùng cũng hiểu được giá trị của lao động cũng như giá trị của từng món đồ mà tôi vẫn dùng hằng ngày. Tôi đồng cảm với sự vất vả của rất nhiều con người vẫn miệt mài với công việc chân tay ngoài kia. Có thể là phi vụ của chúng tôi đã thất bại thảm hại nhưng tôi cũng đã mua được một bài học. Đó là bài học của sự trưởng thành. Nó dạy tôi phải biết trân trọng công sức lao động của người khác và của chính mình. Nó dạy tôi biết quí trọng từng món đồ mình có, dẫu cho đó chỉ là chiếc tai nghe trị giá 40 nghìn đồng. Và từ đây, tôi thấy mình chững chạc hơn hẳn.

Người dự thi: Nguyễn Châu Thảo Giang

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh