Trưởng thành là khi nhận ra bố mẹ đã vất vả thế nào

26/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi nhận ra bố mẹ đã vất vả thế nào

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI NHẬN RA BỐ MẸ ĐÃ VẤT VẢ THẾ NÀO?

  • Nhi ơi, ra ngoài quán mua cho mẹ cái này với!
  • Dạ mẹ ơi, con mệt lắm! Con không đi đâu!
  • Nhi ơi, qua nhà bác Nam trả cái này dùm bố với!
  • Dạ thôi bố ơi! Con sợ chó nhà bác lắm! Con không đi đâu!

Vâng, đó chính là tôi; một con người lười biếng, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, luôn nghĩ ra những lí do chính đáng để trốn việc bố mẹ nhờ; của ngày xưa. Giờ đây tôi vẫn là tôi nhưng có lẽ không phải của những ngày tháng ấy nữa. Mà tôi đã trưởng thành hơn theo cái cách mà tôi định nghĩa.

Trưởng thành là khi tôi nhận ra bờ vai bố mẹ đã vất vả vì mình quá nhiều. Nó giúp tôi mạnh mẽ hơn trong cuộc sống này. Vậy nên không phải cứ gặp khó khăn là tìm bờ vai ấy dựa dẫm mà có những chuyện phải tự mình bước qua. Ngày bé, dù chỉ là một vết thương nhỏ xíu cứ một mình thì không sao đâu hễ thấy bố mẹ là tôi lại khóc nức nở, có lẽ tôi thích cái cảm giác được bố mẹ dỗ dành. Lớn lên ra ngoài xã hội, tôi còn gặp nhiều chuyện, nhiều người khiến tôi đau gấp mấy lần vết thương năm ấy nhưng mỗi lần về nhà tôi cố gắng mỉm cười, tỏ ra mình ổn để bố mẹ không phải lo lắng. Nếu có buồn thì tôi cũng chỉ khóc một mình bởi tôi ghét mà đúng hơn là tôi sợ bố mẹ sẽ buồn, lo lắng vì tôi. Tôi là một đứa lúc nào cũng thích tung tăng đây đó chẳng hề thích ở nhà. Nhưng đó chỉ là trước kia thôi. Trưởng thành giúp tôi nhận ra rằng thời gian bên cạnh bố mẹ thật đáng quý biết bao! Dù mệt mỏi đến đâu chỉ cần về nhà ăn bữa cơm cùng bố mẹ là mọi thứ tan biến hết. Dường như chính tình yêu thương của bố mẹ đã xóa nhòa đi mọi mệt mỏi, lo âu trong tôi. Hồi xưa, mỗi lần được bố mẹ cho tiền tôi cảm thấy rất vui có khi còn nũng nịu đòi thêm . Giờ đây, khi nhận những đồng tiền của bố mẹ tôi lại cảm thấy cực kì ngại, ngại một cách đáng sợ với chính bố mẹ của mình. Tôi hiểu được để kiếm được đồng tiền thực sự không dễ một chút nào. Nó không còn đơn thuần là tiền nữa mà là mồ hôi, nước mắt, tình yêu thương đong đầy của bố mẹ dành cho tôi và là cả một động lực to bự để tôi phấn đấu. Mỗi lần có chuyện vui hay thành tích học tập có tiến bộ tôi đều khoe với bố mẹ. Nhìn ánh mắt, nụ cười hạnh phúc bố mẹ tự hào về tôi, tôi luôn tự nhủ bản thân phải cố gắng hơn nữa để không phụ lòng bố mẹ.

Tôi từ một đứa lười biếng, lúc nào cũng cảm thấy thua thiệt khi đem mình ra so sánh với bạn bè đã trở nên tốt hơn, biết phụ giúp bố mẹ. Vì tôi nhận ra mình thật may mắn khi có bờ vai bố mẹ che chở qua bao chuyện. Vậy mà trước đây tôi đã không biết còn than với bố mẹ đủ điều. Thật đáng trách! Giờ đây tôi chỉ muốn bố mẹ biết rằng con gái của bố mẹ rất mạnh mẽ nên hãy yên tâm, đừng lo lắng nhé!

Người dự thi: Nguyễn Thị Quỳnh Nhi

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh