Trưởng thành là khi mong muốn ở gần để được chăm sóc cho Bố mẹ

01/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi mong muốn ở gần để được chăm sóc cho Bố mẹ

Tôi trưởng thành khi tôi có con. Tôi sinh ra trong gia đình nghèo, bố mẹ đều làm nông nghiệp. Vất vả một nắng hai sương đầu tắt mặt tối mà chỉ đủ ăn. Ngày bé chỉ luôn nghĩ mình thua thiệt các ban. Nên cố gắng chăm chỉ học hành để thi đỗ đại học. Để thay đổi cuôc sống. Ngày nhận giấy báo đỗ tôi vui sướng tột cùng. Tương lai đang rộng mở. Thì bố mẹ bảo tôi đi làm không cho học đại học. Tôi hỏi vì sao bố chỉ nói không thể nuôi tôi ăn học. Tôi khóc. Khóc suốt mấy ngày liền. Tại sao tôi đỗ mà không cho tôi đi học. Mẹ thì an ủi bố chỉ nói vậy thôi. Và quả thật tôi đã được học đại học. Tôi đâu biết rằng để tôi được đi học bố mẹ vất vả hơn hi sinh hơn bươn chải hơn. Mất nhiều sức khỏe hơn. Làm nông nghiệp thì tiền cho con học đại học là quá lớn. Vậy mà tôi chưa bao giờ từng nghĩ tới. Rồi bốn năm đạo học qua tôi ra trường với tấm bằng giỏi. Tưởng sẽ có công việc ổn định đền đáp bố mẹ vậy mà thật buồn gia đình tôi không có tiền chạy việc cũng không có người quen nên dù chạy khắp nơi vẫn không xin được. Tôi học sư phạm nên càng khó xin. Chưa làm gì cho bố mẹ thì tót đi lấy chồng. Lấy chồng xa nhà. Ngày cưới khóc hết nước mắt. Rồi đi làm công nhân. Lại xa nhà. Thời gian ở bên bố mẹ chẳng được nhiều. Cũng chả mấy khi gửi quà biếu. Thấy mình vô tâm quá. Rồi khi sinh con. Mẹ vất vả đêm ngày trông con hộ. Bố thì lo việc nhà mà rơi nước mắt. Nhìn lại mới thấy bố mẹ có tuổi rồi sức khỏe kém đôi bàn tay thô ráp vì cả đời quanh quẩn bên ruộng đồng. Làn da sạm đen vì nắng. Nhưng nếp nhăn hằn theo năm tháng. Nước mắt trào ra. Rồi sinh con không đi làm thiếu tiền mua bỉm sữa cho con. Thi thoảng mẹ lại dúi vào tay cho vài đồng hay mua cho cháu con tôm miếng thịt nấu cháo. Thấy bố mẹ vẫn phải làm lụng vất vả trong khi mình chả giúp được gì lại còn lấy của bố mẹ. Tự trách mình trách phận mình mỏng. Giá ngày đó không đòi đi học đại học mà đi làm thì sẽ khác. Bố mẹ không vất vả mà mình lại có ít vốn lo cho cuộc sống. Giá không lấy chồng sớm và xa để có thể ở bên bố mẹ nhiều hơn. Nuôi con rồi mới biết bố mẹ nuôi mình vất vả thế nào. Con nguyện đánh đổi thanh xuân của mình để bố mẹ có sức khỏe sống lâu với tụi con. Để con có cơ hội đền đáp công ơn. Bố mẹ ơi! Con muốn bé lại để lại được sống cùng mái nhà để được vui cười vô tư để được khóc nức nở khi buồn. Để được bố mẹ yêu thương và chăm sóc.

Người dự thi: Khổng Tâm

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh