TRƯỞNG THÀNH là khi lo được gia đình nhỏ, vẹn toàn gia đình lớn.

24/05/2018

Chia sẻ bài viết:

Tới Bogota nghỉ ngơi vài tuần rồi suy nghĩ coi sắp tới nên đi đâu tiếp là hợp lý. Cũng sắp 1 năm tròn rồi chứ ít gì, lần đầu đi xa nhà lâu như vậy á. Năm vừa rồi thiệt đúng là quãng thời gian đáng nhớ và nhiều kỉ niệm quá, không ngờ có một quãng thời gian trong đời mình dám lên đường phiêu lưu và lang thang khắp nơi vậy, thỉnh thoảng thức giấc thấy đang ở một nơi lạ hoắc không biết là thật hay đang mơ nữa.

Mà, đi nhiều nơi, ăn uống chơi bời đủ kiểu, cái gì cũng muốn trải nghiệm cho biết, nên tốn cũng nhiều tiền ghê nơi, vì thế càng phải làm việc chăm chỉ hơn nữa. Bà con thấy tui đi chơi ăn uống sung sướng chụp hình vậy chớ đằng sau ấy là cả một câu chuyện dài đó, phải làm việc cũng vất vả không thua ai, đi cả ngày rồi tối về nghỉ chút lại vào làm việc. Mà thôi, tính tui không thích kể lể, mỗi người đều có công việc và nỗi vất vả riêng của mình. Tui cũng vui vì vừa được đi chơi rất vui, vừa làm ra được tiền như vậy, mà còn khá hơn lúc đi làm ở Việt Nam nữa (chắc nhờ tố chất đẹp trai hiếm gặp sẵn có trong người ) Coi vậy chớ tui là con trai lớn trong nhà đó, đi chơi xa mà cũng phải gởi tiền về phụ giúp cho nhà, đóng tiền học phí đại học cho thằng em, lễ tết đám này đám nọ, rồi nhà có bệnh tật gì cũng phải ráng cày thêm để có thêm tiền gởi về, cứ như Việt kiều vậy. Nhiều khi thấy cũng có lỗi chút, lớn rồi mà hông chịu cưới vợ cho ba mẹ vui lòng cứ lang thang miết. Mà thôi, ba mẹ tui cũng hiểu tính tui như vậy từ nhỏ rồi, chưa thực hiện được giấc mơ của mình, chưa đi “thiệt đã” thì chưa chịu dừng mà cứ “tới bữa quên ăn, nữa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa”, nên nói thôi kệ nó lớn rồi, làm gì cũng đã suy nghĩ kĩ mới quyết định, có trách nhiệm giúp nhà, sống đàng hoàng làm việc lương thiện không lừa gạt ai, không tham lam, không lấy cái gì của mình là tốt rồi. Vì thế cũng yên tâm lên đường, có được ba mẹ hiểu ý và hỗ trợ mình vậy cảm thấy thiệt là may mắn.

Đi khắp nơi mới thấy quan điểm của mỗi dân tộc, mỗi quốc gia về vấn đề trách nhiệm gia đình này cũng thật khác nhau nhiều quá. Mấy nước châu Á thì mối quan hệ gia đình khắng khít với nhau hơn, ba mẹ lớn rồi mà nhiều khi vẫn lo cho con cái, nhiều đứa thấy 25, 30 tuổi hơn rồi mà nhiều khi vẫn còn đi xin tiền hay sống dựa vào gia đình. Càng đi về phía Tây qua Trung Đông, qua Đông Âu, rồi qua Tây Âu thì họ càng đề cao sự tự giác và độc lập của người trẻ hơn, lớn rồi thì ra riêng, không cần chăm sóc gì nhiều cho ba mẹ. Bên Nam Mỹ thì mấy nước như Ecuador, Peru dù tương đối khá giả nhưng mối quan hệ gia đình vẫn rất gắn kết, nhiều khi cả đại gia đình sinh sống chung và chăm sóc nhau rất chu đáo, còn mấy nước như Colombia hay Chile thì thấy giới trẻ lại có vẻ như có khuynh hướng độc lập hơn. Do đó mà cách người ta TRƯỞNG THÀNH ở phương Đông và phương Tây cũng rất khác nhau.

Vậy đó, suy nghĩ và quan điểm mỗi người mỗi khác, có người cho rằng việc TRƯỞNG THÀNH như kiểu phương Tây là tốt, có người thì nghĩ ngược lại, còn nhóm nữa thì thấy việc dung hòa cả hai là điều tốt nhất. Tui thì chắc do bị “pha loãng” rồi nên tự thấy mình thuộc nhóm thứ ba rồi nè. Mỗi người là một bản thể nhất định, từ khi sinh ra thì đã có những tính cách và tố chất riêng, có hoài bão và khát vọng riêng, có quyền đi tìm hạnh phúc và theo đuổi giấc mơ của mình. Tuy nhiên, cùng với nó thì khi lớn lên trước hết phải biết chủ động lo cho bản mình trước ổn thỏa đã, rồi cùng với nó phải biết nghĩ về gia đình và có trách nhiệm với gia đình mình, nhất là sau khi đã lập gia đình thì lúc ấy phải biết hy sinh những đam mê, hoài bão riêng để vun vén cho gia đình nhỏ ấy đồng thời không thể quên chăm sóc và sống chan hòa với gia đình lớn hơn của mình. Lo cho con đã khó, làm con còn khó hơn, TRƯỞNG THÀNH là khi bạn vừa chăm lo được cho gia đình nhỏ và vẹn toàn với gia đình lớn. 

Người dự thi: Trần Đặng Đăng Khoa

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh