Trưởng thành là khi không còn được một lần gọi to tiếng Bố

29/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi không còn được một lần gọi to tiếng Bố

Bố ơi! Bốn tháng nhanh quá phải không Bố, bốn tháng Bố đã rời xa con, rời xa gia đình mình rồi. Con kể lại Bố nghe về chuyến đi cuối cùng của hai bố con mình bốn tháng trước bố nhé. Nếu như với một người may mắn và hạnh phúc thì có lẽ cảm giác đi cùng với người thân yêu là chuyến đi du lịch với nhiều niềm vui và nụ cười. Nhưng với con, chuyến đi cuối cùng đồng hành cùng Bố là chuyến đi của nước mắt, của sự hụt hẫng.

Sáng sớm đầu năm 2018, con đón Bố tại cổng viện 108, Bố bảo Bố ra HN khám bệnh, với con thì là Bố cũng chỉ đi khám bệnh thông thường thôi Bố ạ. Con là đứa con gái vô tâm, con đi làm xa nhà nên đến nỗi một ngày về quê để thăm bố mẹ với con lại khó đến vậy, con đi làm có ngày nghỉ nhưng thay vì thu xếp về với bố mẹ con lại chọn ở lại với lý do 200km với con đi lại sẽ rất vất vả.

Ngày hôm đó Bố đi khám tổng thể xong rồi đưa Bố đi ăn vội bát phở ngoài cổng viện để chiều nhận kết quả. Giữa buổi chiều, bác sĩ thông báo kết quả và nói Bố cần nhập viện nằm theo dõi bảy ngày. Không sao cả, bảy ngày rồi Bố sẽ ra viện, Bố sẽ trở về nhà, con tự nghĩ với chính bản thân mình là vậy. Để Bố ở lại bệnh viện, con hằng ngày vẫn đi làm, chiều tan làm thì vào thăm Bố. Lại một lần nữa con gái thờ ơ, vô tâm với việc Bố nằm trong viện. Con tưởng rằng chỉ đi làm về, vào với bố buổi chiều mỗi ngày như vậy là Bố sẽ không sao, con đâu biết Bố ở một mình trong viện buồn như thế nào. Có hôm đến nhìn thấy Bố đứng ngoài hành lang một mình, có lẽ Bố đang nghĩ về điều gì đó nhưng thấy con đến Bố lại cùng con đi vào phòng và rồi con lại quên đi nỗi buồn khi ở một mình của Bố.

Bác sĩ nói dối con Bố ạ, bác sĩ bảo bảy ngày cho Bố về vậy mà chưa được bảy ngày họ đưa Bố đi lọc máu, họ bảo lọc máu xong Bố sẽ khỏe hơn. Lọc máu xong lần đầu, bác sĩ đã nói đúng, Bố đã khỏe lại, Bố ăn cơm ngon hơn. Nhưng ba ngày sau Bố lại đi lọc máu lần hai và cũng tiếp ba ngày sau nữa thì họ không cho Bố lọc nữa vì bố đã quá yếu, bệnh gan của Bố đã chuyển biến trong tình huống xấu nhất, bệnh viện trả Bố về.

Trưởng thành là khi không còn được một lần gọi to tiếng Bố

Đưa Bố về với gia đình, về với căn nhà Bố đã cùng con sống 25 năm, về với nơi mà gia đình ta đã bên nhau trải qua những thăng trầm. Vẫn còn một hi vọng le lói rằng khi đưa Bố về uống thuốc nam thì mong sao một phép màu nào đó lại xảy ra với nhà mình. Nhưng không được Bố ạ, lại ba ngày sau khi trở về nhà Bố mất trên tay con, thìa thuốc cuối cùng con đút để mong Bố khỏe lại là thìa thuốc con được chăm sóc Bố lần cuối. Bố đã rời bỏ con.

Bốn tháng con tập trưởng thành khi không có Bố, con tập làm thay Bố những việc mà có lẽ trước đây có Bố làm cùng. Con tập với cách thay bóng điện, nối lại dây điện bị đứt, thay ống nước trên bể ở tầng cao…và thay cả Bố chăm sóc Mẹ. Đáng lẽ ra Bố phải cùng con trưởng thành, Bố phải đi bên cạnh con, chứ sao giờ đây Bố lại để con tự đi một mình. Con sẽ trưởng thành nhưng trưởng thành bên cạnh Bố có được không Bố? Con chỉ cần Bố ở đây, đi bên cạnh và nắm tay con để được nhìn thấy con trong ngày cưới khi con lấy chồng.

Và rồi con chợt nhận ra rằng mong ước của con không thể thực hiện được vì ngày hôm đó con biết là con sẽ tự bước đi 1 mình. Tấm ảnh gia đình con mong 1 lần được chụp đầy đủ thành viên trong gia đình mình sẽ thiếu 1 người, người mà con luôn yêu thương nhất. Con biết từ nay trên con đường con bước đi sẽ không có Bố bên cạnh nhưng trong con vẫn tin rằng Bố vẫn đang bên cạnh con, theo dõi từng bước đi của con để Bố có thể yên tâm và mỉm cười “Con gái Bố đã khôn lớn và trưởng thành thật rồi”.

Người dự thi: Lê Thị Quỳnh

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh