Trưởng thành là khi chúng ta phải mang vác trên vai rất nhiều thứ, nỗi buồn cũng cứ thế dày lên…

16/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi chúng ta phải mang vác trên vai rất nhiều thứ, nỗi buồn cũng cứ thế dày lên…

Trưởng thành là khi chúng ta phải mang vác trên vai rất nhiều thứ, nỗi buồn cũng cứ thế dày lên…

Ba chúng tôi mỗi đứa mỗi quê, tình cờ gặp nhau giữa trốn thành thị tấp nập, bon chen. Bốn năm – 1 chặng đường, biết bao nhiêu cung bậc cảm xúc buồn vui, hờn giận đều có nhau, cùng trải qua biết bao mùa thi cam go,vất vả và  Họ nói chúng tôi- là những người bạn thân nhất…

 Vào một ngày mùa hạ ngập trời hoa phượng đỏ, chúng tôi đã chia tay nhau như thế. Mỗi người một công việc, đứa Phú Thọ, đứa miền Trung xa xôi, còn tôi vẫn tiếp tục ở nơi đây bộn bề với công việc mưu sinh kiếm sống. Thi thoảng tôi lại nghĩ về tụi nó, thường mơ về những ngày tháng thanh xuân tươi đẹp ấy…

 Khi bắt đầu xây dựng sự nghiệp, bạn sẽ nhận ra rằng người đầu tiên tin tưởng bạn sẽ là những người xa lạ. Bạn bè sẽ là những người dè chừng bạn, thậm chí bạn thân sẽ xa cách bạn và người vứt bỏ bạn trước tiên chính là bạn nhậu.

Tới một ngày bạn phát đạt, mỗi khi dùng tiền mời người khác ăn cơm, bạn sẽ bất chợt nhận ra rằng bàn tiệc ấy lại toàn những người chẳng mấy thân thiết, còn tri kỷ của bạn chẳng biết giờ đang ở nơi nào… Thật vậy, trải qua những ngày làm việc mệt mỏi, đi qua những màn tiệc thâu đêm, sau tất cả, chúng ta sẽ nhận ra bản thân vẫn là những người cô đơn trong cuộc đời này.

Cảm giác cô đơn nhất, liệu có phải là khi ta bước đi một mình trong đêm trên con phố vắng người, xung quanh chỉ có ánh đèn đường hiu hắt; hay là khi ta trải qua những ngày lễ một mình, chẳng có lấy một lời hỏi thăm hay một tin nhắn chúc mừng.

Kỳ thực, trên cuộc đời này chẳng có mấy ai thực sự quan tâm chúng ta, nên muốn sống cho tốt, ta nên học cách đối đãi tử tế với bản thân mình trước.

Có bao giờ bạn tự hỏi, đã bao lâu bạn không tự yêu thương lấy chính mình?

Thật ra, con người ta càng trưởng thành càng tìm cho mình một cách để chống đỡ mọi khó khăn ập đến, cho dù là sóng gió gì cũng có thể vượt qua. Thế nhưng, khi con người ta càng trưởng thành, lại càng vô tình lãng quên cách yêu thương chính mình. Vậy nên, nhất định phải học cách trân trọng bản thân.

Trưởng thành là khi chúng ta phải mang vác trên vai rất nhiều thứ, dù nó trĩu nặng hay nhẹ nhàng, dù tất cả những khó khăn mệt mỏi có ập đến cùng một lúc hay không, ta vẫn phải mỉm cười, bình thản như không có chuyện gì... 

  

Trưởng thành là khi ta hiểu dù thế giới này có ra sao, con người có thế nào ta vẫn phải sống... là khi ta đối xử tốt với một người nhưng người ấy không hề tốt với ta, là khi ta giúp đỡ một người bằng cả tấm lòng và sau đó nhận ra ta chỉ là bị lợi dụng, là khi ta dồn hết tâm can yêu một người vậy mà người ấy chẳng yêu ta.

Là khi một người yêu ta rất mực nhưng ta lại chẳng yêu người ấy, là khi ta và người ấy yêu nhau rất sâu đậm nhưng kết cuộc vẫn không thể cùng nhau... là tất cả chân thành nhưng nhận lại là biết bao tổn thương, là có cố gắng bao nhiêu cũng không đủ, là những chuỗi ngày tưởng không thể chịu đựng được cũng đã trôi qua... Ta chấp nhận được, chịu đựng được, và cố gắng bước đến một phương trời tươi sáng hơn. 

Ừ thì cuộc đời có những chuyện sẽ đến thì sẽ đi, hãy bao dung đừng cầu toàn quá, chẳng phải trải qua bao mất mát đau thương thì hạnh phúc vẫn len lỏi và quẩn quanh đâu đó sao?

 Có lẽ ai trong đời cũng sợ trưởng thành bởi trưởng thành thường đồng nghĩa với cô đơn. Tuổi thơ thường đẹp và hạnh phúc quá đỗi so với khi lớn khôn. Trưởng thành khiến con người phải thay đổi bản thân mình để bắt kịp với guồng quay của cuộc sống. Trưởng thành khiến ta mất đi nhiều thứ mà bản thân không thực sự muốn vậy. Nhưng dù có sợ, có ghét bỏ thế nào thì chúng ta vẫn sẽ phải trưởng thành, phải lớn khôn theo quy luật của cuộc sống. Hãy trưởng thành và thành công trong mọi chuyện nhé, các bạn của tôi!

Người dự thi: Đào Trọng Điền

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh