Trưởng thành là khi bạn luôn đứng lên sau mọi vấp ngã và bạn lấy sự thất bại là động lực để đi tiếp.

29/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi bạn luôn đứng lên sau mọi vấp ngã và bạn lấy sự thất bại là động lực để đi tiếp.

 Thiện Nhân là một chàng thanh niên như bao bạn bè cùng tuổi mình, ở tuổi này những chàng trai thường nông nổi hiếu thắng chưa suy nghĩ chín chắn và rất thích thể hiện mình với người khác. Cuộc sống của Nhân thay đổi khi cậu bắt đầu những năm học cấp 3, vì trường học khá xa nhà nên năm học lớp 10 cậu đã chuyển đến nhà họ hàng ở để tiện cho việc đi học.

Nhân cũng là một học sinh khá giỏi ở trường, ngoài thời gian học trên lớp buổi chiều cậu cũng đi làm để kiếm thêm tiền, cứ ngỡ rằng cuộc sống cứ mãi tốt như vậy, nhưng không ông trời lại không để cuộc đời cậu được vui, bắt đầu vào tháng học thứ 2 chẳng hiểu vì lí do gì mà những học sinh cá biệt ở trường để ý đến cậu, rồi cậu đã có một trận đánh nhau tơi tả với những người kia, cậu bị nhà trường kỉ luật nặng dù lỗi không phải cậu gây ra, từ đó bạn bè trong lớp xa lánh dần, không ai muốn chơi hay nói chuyện( vì họ cho rằng cậu là một học sinh xấu, đáng lẽ ra không được vào một lớp xuất sắc nhất trường).Càng về sau kết quả học tập ngày càng xa sút hẳn và dần dần cậu đã tự biến mình thành một học sinh cá biệt thực sự, việc đánh nhau, bỏ học bỏ tiết như cơm bữa, cậu bắt đầu chơi game dù trước kia không chơi bao giờ, từ đó cậu đã biết nói dối bố mẹ, tiền bố mẹ cho để đi học đã dành cho việc chơi game nhiều hơn vì đối với cậu cuộc sống lúc bấy giờ chẳng có gì là ý nghĩa.

Cuộc sống của cậu cứ như vậy cho đến khi nhà trường báo cho bố mẹ cậu biết về tình hình học tập , bố mẹ đã không thể tin nổi vì vẫn nghĩ cậu là một học sinh giỏi như xưa, bố thất vọng về cậu từ đó ông rất khó tính , hễ có gì cậu làm gì sai là ông chửi không thương xót( dù ông chỉ muốn cậu được tốt hơn), nhưng cậu đâu hiểu được cậu cho rằng bố đã ghét bỏ mình, từ đó tình cảm bố con ngày dần xa cách, cả ngày bố con ít khi nói chuyện, ông sai gì thì cậu làm cái đó, nhiều khi còn cãi lại. Còn mẹ cậu bà bắt đầu quản cậu hơn, tiền đi học giờ bà chỉ cho đủ vì sợ cậu lấy tiền đi chơi game, nhưng bà đâu biết cậu đã khấu bớt tiền ăn đi chơi, sau vài tháng nhìn cậu thật tàn, từ một chàng trai trắng trẻo đẹp trai , đã chở thành một người khác, nhìn cậu gầy đi rất nhiều mặt hóp lại,và do chơi game quá nhiều mặt lại nổi rất nhiều mụn, nhìn xấu thôi rồi, phải nói là như thằng nghiện đá.

Thời gian cứ thế trôi cuộc sống của cậu cứ tiếp tục như vậy đến đầu lớp 12, cậu thích một cô bạn cùng lớp(nhìn duyên lắm) phải nói là cậu thích từ năm lớp 11 mới đúng, nhưng mãi đến đầu lớp 12 cậu mới dám tỏ tình,(mọi người nghĩ có được không) đương nhiên là không rồi, nhìn cậu đã xấu trai lại còn nghèo thì ai thèm yêu,nhưng cậu vẫn quyết tâm theo đuổi bằng được, nhưng bên cạnh bạn ấy lại biết bao người hơn cậu theo đuổi, cuối cùng thì bạn ấy cũng chọn cho mình một người bạn ấy yêu. Lúc đó cậu mới từ bỏ dù cậu rất yêu cô gái đó, 2 người đã có nhiều kỉ niệm bên nhau khó quên của tuổi học trò, một khoảng thời gian thật đẹp mà cậu phải quên đi, cậu rất buồn nhưng chẳng thể làm được gì hơn,sau khoảng thời gian suy nghĩ lại cậu quyết định thay đổi, không chơi game nữa, bắt đầu chú ý đến bản thân hơn chẳng mấy chốc đã thay đổi được.

Trưởng thành là khi bạn luôn đứng lên sau mọi vấp ngã và bạn lấy sự thất bại là động lực để đi tiếp.

Cậu đã có định hướng cho tương lai, trải qua kì thi Quốc Gia cậu đã đỗ trường đại học mà mình mơ ước, cứ ngỡ rằng sẽ được đi học để thực hiện mơ ước của mình, nhưng không, bố mẹ đã không còn tin vào cậu nữa vì khoảng thời gian cấp 3 đã làm mất lòng tin của 2 người . Không được đi học cũng chẳng biết làm gì, chỉ ở nhà quanh quẩn cũng ít khi đi đâu, cuộc sống tẻ nhạt nhưng cậu vẫn lạnh lùng sống với nó.

Đến khi có một người con gái đến bên, bạn ấy nhìn không xinh lắm nhưng có một ánh mắt buồn đến lạ, trái tin cậu giường như loạn nhịp khi ở bên bạn gái đó, và rồi trái tim chàng trai đã yêu lần nữa, 2 người hẹn hò với nhau rất vui, nhiều lần đi dạo với nhau dưới ánh trăng, cùng nhau rình sao băng rơi, Cậu nghĩ rằng có lẽ mình đã tìm được người mình yêu, nhưng đến một ngày người ấy cũng rời xa, cô ấy chỉ coi cậu như một kẻ thay thế một người trước đó, lúc không cần lại gạt bỏ mà không quan tâm đến cảm giác người bên cạnh, lặng lẽ biến mất khỏi vòng tay cậu. Cậu chỉ biết trách số phận sao lại chớ chêu như vậy, suốt bao năm đã không có lấy một ngày vui trọn vẹn, đến một ngày nào đó người ta sẽ quen dần với nó, để rồi mới nhận ra cuộc sống của mỗi chúng ta không bao giờ là rễ dàng cả, tất cả đều phải đánh đổi để chúng ta mới có thể nhận ra và trưởng thành lên. 

Trưởng thành là khi bạn đã tự kiểm soát được cảm xúc của chính mình, không tự tiện bộc lộ dù có chuyện gì đi nữa, bạn phải biết quan tâm đến cảm nhận của người khác,luôn giúp đỡ mọi người khi có thể.

Trưởng thành bạn phải suy nghĩ thấu đáo ,tự chịu trách nhiệm về việc làm của mình, là khi mình sẵn sàng làm những việc có thể mà không cần sự giúp đỡ và kiên nhẫn chờ đợi kết quả mình tạo ra

Trưởng thành là khi bạn luôn đứng lên sau mọi vấp ngã và bạn lấy sự thất bại là động lực để đi tiếp.

Trưởng thành là khi bạn mạnh dạn chấp nhận mọi sự thật dù nó có làm bạn vấp ngã trong phút chót nhưng bạn phải kiên quyết đứng lên và không được dừng lại...

Người dự thi: Nguyên Thiện Nhân

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh