Trưởng thành là khi bạn là chính bạn nhưng không phải bạn của quá khứ

26/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi bạn là chính bạn nhưng không phải bạn của quá khứ

TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI BẠN LÀ CHÍNH BẠN NHƯNG KHÔNG PHẢI BẠN CỦA QUÁ KHỨ!

''Mày trẻ con vừa thôi'' , '' Mày suy nghĩ một tí có được không?'' hay '' Làm ơn suy nghĩ một cách chín chắn  tí đi''... Mỗi chúng ta hẳn ai cũng từng nghe những câu nói đó, và tôi cũng vậy. Đối với một đứa mà lúc nào cũng nghĩ mình đã lớn thì khi nghe những câu nói đó, tôi đã dành một khoảng lặng nhìn để nhìn lại bản thân tôi: mình đã thức sự trưởng thành hay chưa? 

Cứ nói là trưởng thành rồi đấy hay mai là ngày đến tuổi trưởng thành nhưng các bạn có hiểu thế nào là trưởng thành hay không?  ''Thành công lớn nhất của mỗi một con người là sau quá trình trưởng thành giữ lại được toàn vẹn bản thân mà không xoay vần theo những biến cải của cuộc đời. Chỉ đơn thuần là mạnh mẽ hơn và giỏi chịu đựng hơn.'' ( James Freeman Clarke), thật vậy, trưởng thành là khi dù sau bao biến cố của cuộc đời, ''bạn là chính bạn nhưng không phải bạn của quá khứ''.

Tôi là cậu nhóc 17 tuổi - độ tuổi ai cũng nghĩ là còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chưa chín chắn. Không!  Tôi không chấp nhận điều đó. Dù mới trải qua mười bảy mùa xuân xanh nhưng thành công hay thất bại, hạnh phúc hay đau khổ, tôi đều đã trải qua. Và rồi cứ thế , những suy nghĩ, hành động của tôi thực sự đã chín chắn, mạnh mẽ hơn rất nhiều. Thành công không phải là thứ gì đó xa xôi, mà ở ngay gần và bên cạnh chúng ta. Đối với tôi, thành công đầu tiên là tôi có được tình yêu thương của cả bố, cả mẹ, của mọi người xung quanh, điều '' thành công'' mà ai cũng mong muốn có và cũng không phải ai cũng có được . Thất bại là khi tôi đem lại nỗi buồn cho người khác, đặc biệt đối với những người thân của tôi. Những lời nói dối, những hành động không đúng mực,... tất cả như vết dao cứa vào trái tim của họ mà bây giờ là của chính tôi.  Tôi trong ''quá khứ'' là người chỉ biết buồn rầu, ủ rũ ngày này qua tháng nó khi thất bại , nhưng giờ đây khi khó khăn, khi gian khổ, tôi đã tự thức được rằng: buồn bã không giải quyết được vấn đề gì cả, nó đâu có thể biến thất bại thành thành công, mà tôi phải giải quyết chúng bằng hành động, biết tự mình thay đổi thật bại đó và dần dần sẽ nhìn thấy ánh sáng của thành công. Đâu phải cứ lớn tuổi, nhiều tri thức là trưởng thành? Tôi không lớn tuổi, cũng không quá nhiều tri thức, nhưng tôi tự thức được những gì thì đó là lúc tôi đã trưởng thành. Và giờ đây, thực sự tôi đã trưởng thành.  Tôi vẫn là tôi chứ không phải ai khác, vẫn vui vẻ cười đùa, nghịch ngợm, vô tư như bao người khác, nhưng mỗi khi gặp ''giông bão'', tôi đủ sức mạnh, khả năng, dũng cảm đã đối mặt vì mọi gia vị của cuộc sống tôi đều đã nếm trải. 

Mới 17 tuổi , cuộc đời tôi còn rất dài, còn cả tương lai ở phía trước, sẽ phải trải qua không ít chuyện, nhưng tôi tự tin khi đối mặt với chúng, bởi tôi đã trưởng thành. Với việc còn ngồi trên ghế nhà trường, trải nghiệm cuộc sống không bằng bao người, tôi không thể dạy đời ai hay bắt ai đó làm theo điều gì cả, nhưng tôi chỉ muốn chia sẻ với một câu nói mà tôi rất tâm đắc  : '' Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.'' Đõ xong câu nói này, nhiều người sẽ lặng đi để ngẫm lại cuộc đời mình, có người sẽ rơi nước mắt vì xúc động, có người sẽ thấy phấn chấn vì có thêm động lực,.. dù ai đi chăng nữa thì đều hướng đến cái đích chung - trưởng thành!

Người dự thi: Nguyễn Tuấn Thành Cương

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh