Trưởng thành là khi bạn có thể tự mình vượt qua được những nỗi buồn của bản thân

29/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là khi bạn có thể tự mình vượt qua được những nỗi buồn của bản thân

Mọi chúng ta đều sẽ trưởng thành. Khi ấy bạn có thể tự mình vượt qua được nhiều thứ, kể cả mạnh mẽ tự mình đối diện với những nỗi buồn của bản thân. Nhưng bạn có biết rằng, bạn sẽ mãi chẳng bao giờ trưởng thành đâu....

Nỗi buồn cũng lớn lên theo bạn

Khi còn bé, bạn thường sẽ khóc mỗi khi buồn và chờ mãi cho đến khi ai đó mang cho bạn một niềm vui nào đó. Có thể là một viên kẹo nhỏ từ con bé hàng xóm, có thể là cái ôm dỗ dành của mẹ, khi đó bạn cảm thấy ít nhất mình cũng đang được quan tâm, mình là quan trọng với nhiều người. Khi ấy, nỗi buồn sẽ nhanh chóng được quên đi, như cách nó dễ dàng đến với bạn vậy.

Lớn lên một chút, nỗi buồn có lẽ cũng dần ít đi nhưng mỗi nỗi buồn lại sâu hơn một ít. Bạn sẽ không dễ buồn như còn hồi bé, bạn quen với những nỗi buồn cỏn con. Nhưng vì đời là vô thường, nỗi buồn cũng vậy, nó cứ đến, mọi lúc, mọi trường hợp. Bạn cũng cần một ai đó chia sẻ, cần có một người hiểu bạn hay ít nhất là cho bạn biết còn có ai đó luôn biết bạn đang khổ sở thế nào.

Trưởng thành là khi bạn có thể tự mình vượt qua được những nỗi buồn của bản thân

Trưởng thành, nỗi buồn đương nhiên cũng không vì thế mà mất đi. Nhưng khi ấy bạn cảm thấy thay vì cần một ai đó cạnh bên, chia sẻ, bạn cần nhiều hơn sự yên tĩnh và tự mình vượt qua nó. Đôi khi bạn muốn che dấu đi những nỗi buồn của bản thân, bạn luôn tươi cười khi đối mặt với người khác, bạn bảo với bố mẹ là mình đang sống rất tốt. Chỉ mình bạn đắm chìm vào nỗi buồn của riêng mình, bạn tự thưởng thức nó, gậm nhấm nó và tự mình hoặc chấm nhận hoặc quên đi.

Bạn sẽ mãi chẳng trưởng thành đâu!

Bạn biết không, con người cho dù mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa cũng có lúc yếu đuối. Lúc ấy, bạn sẽ cần lắm một sự đồng cảm, một vòng tay ấm, hay đơn giản là một lời sẻ chia. Có thể trên thực tế, những thứ ấy là vô nghĩa với những vấn đề mà bạn đang đối mặt, nhưng chắc chắn một điều, những điều vô nghĩa ấy lại đầy ý nghĩa đối với bạn. Bạn sẽ phải tự mình đối đầu với hàng tá thứ lộn xộn ngoài kia, không ai thật sự giúp bạn, nhưng bạn ít nhất cũng nhận được một thứ rất quan trọng - niềm tin, tin rằng bạn vẫn còn được yêu thương!

Người ta nói dù ngoài kia bạn có quyền cao chức trọng, đứng trên vạn người, khi về nhà bạn vẫn sẽ trọn vẹn nằm trong vòng tay mẹ. Bạn từ vòng tay dịu hiền ấy mà lớn lên, có lẽ khi bạn đủ trải nghiệm để nhận ra rằng không điều gì khiến bạn an lòng hơn là trở về bên mẹ, vòng tay ấy có thể đã mỏi mệt, run run. Dù da mẹ có lẽ đã có nhiều nếp nhăn, dù vòng tay của mẹ không đủ rộng để ôm trọn vẹn bạn nữa, dù cho mẹ không còn đủ sức để ôm chặt lấy bạn, dù cho tất cả đã thay đổi đi rất nhiều, vòng tay mẹ vẫn luôn vĩ đại, vẫn luôn bao la. Trong vòng tay mẹ, ta mãi là những đứa trẻ, ngây dại và ngốc nghếch!

Người dự thi: Dương Hoàng Long

 

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh