Trưởng thành là biết học cách lớn lên từ những điều giản đơn

27/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là biết học cách lớn lên từ những điều giản đơn

Vào những hôm trời rả rích mưa, tôi vẫn thường lặng yên bên khung cửa sổ, nước mắt lặng lẽ rơi khi nhớ về quãng thời gian khó khăn năm ấy. Có lẽ vào độ này khi các cô cậu học sinh cuối cấp đang ráo riết chuẩn bị cho kì thi chuyển cấp và Đại Học, bố mẹ và gia đình nào chắc cũng phải là chỗ dựa tinh thần vững vàng cho tụi nhỏ. Thế nhưng, gia đình tôi thì khác, ba mẹ tôi kịch liệt phản đối chuyện tôi thi Đại Học. "Học Đại Học tốn kém lắm, nhà mình lấy đâu ra tiền mà học". "Con gái con đứa học Đại Học mà làm gì rồi cũng về lấy chồng thôi",...

Mỗi lần như thế, tôi lại trèo lên ban công một mình khóc tỉ tê. Gia đình tôi không khá giả, mẹ phải bươn chải ở chợ để lo cho các anh chị và các em. Tôi biết điều đó, nhưng với suy nghĩ của một đứa trẻ 17 tuổi. Tôi ghét mẹ. Ghét những lúc tôi đang học bài, mẹ bỗng nhiên tắt đèn không cho tôi học nữa, tôi chỉ biết ngồi khóc nước mắt nhòe đi những bài toán còn giang dở trên bàn. Ghét khi ba mẹ không cho tôi đăng kí vào trường tôi yêu thích. Ghét khi tôi phải một mình bắt xe vào Huế để thi Đại Học. Ghét khoảnh khắc lúc tôi thi xong người đầu tiên hỏi thăm là bố mẹ của những thí sinh khác chứ không phải người thân trong gia đình mình. Ghét lúc tôi nhảy cẫng lên vì đậu Đại Học, bố mẹ lại bảo "Chỉ mình mày vui thôi!". Ghét cả lúc tôi một mình rời gia đình tới một thành phố xa xôi để học. Tôi ghét tất cả những kí ức chẳng mặn mà như người đời từng nói về gia đình.

Thế nhưng tôi 22 tuổi, khi đã đủ vững chãi để biết rằng cuộc sống tự lập chẳng hề dễ dàng chút nào. Tôi 22 tuổi, vẫn ngồi bên ô cửa ngắm những cơn mưa, vẫn lặng lẽ khóc khi nhớ về năm tháng ấy. Chỉ là những giọt nước mắt đã có vị trưởng thành hơn. Tôi khóc chẳng phải vì ghét mẹ, ghét những ấm ức, tủi thân của quá khứ. Tôi khóc vì mình đã thật sự trẻ con. Quả thật chỉ khi trưởng thành ta mới hiểu, có những điều là vì yêu thương mới phải khắc nghiệt. Hẳn ba mẹ tôi đã phải đau đớn đến nhường nào khi chẳng thể là người ở bên ủng hộ ước mơ của tôi. Thế nhưng có lẽ vì thế mà tôi luôn nỗ lực hết mình, luôn tạo cho mình một ý chí thép.

Ba mẹ tôi đã dạy tôi lớn lên từ những chông gai như vậy, để tôi của hôm nay chẳng cần trụ cột vẫn có thể hiên ngang đứng giữa dòng đời. Hóa ra trưởng thành chẳng phải là điều gì to tát, trưởng thành là biết học cách lớn lên từ những điều giản đơn.

Người dự thi: Tóc Rối

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh