Trưởng thành là biết dành thời gian bên gia đình nhiều hơn

14/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành là biết dành thời gian bên gia đình nhiều hơn

Trưởng thành là khi…

Mọi người thường nghĩ lớn rồi, trưởng thành rồi phải như này, như kia… Nói thật tôi cũng chẳng có ý định trưởng thành chỉ là đôi khi đứng giữa nếp gấp của cuộc đời thì những quyết định đó sẽ khiến mình lớn lên một chút (trưởng thành lên). Tôi chẳng bao giờ nhận mình đủ trường thành cả, tôi nghĩ nhiều người cũng như tôi. Bởi vì trong lòng chúng ta vẫn còn chút dậy sóng ở đâu đó, vẫn còn rung động ở đâu đó, vẫn còn ngây thơ ở đâu đó, vẫn có độ điên khùng trong khắc khoảnh nào đó và cũng bởi vì chẳng ai trải nghiệm đủ các thứ trên đời đến nỗi chai sạn như đất đá. Mọi người bảo tôi " Lớn rồi, bỏ ngay cái kiểu sống bốc đồng đấy đi...". Thực lòng tôi chỉ muốn làm một cô nhóc buồn thì huhu, vui thì à hihi, bên người thân, gia đình với trái tim nguyên vẹn, như chưa từng có sự tổn thương nào hết. Đó, tôi chỉ muốn vậy. .....

Nhưng đôi khi cuộc sống tự nhiên đưa đẩy mình lớn lên mặc dù chẳng có ý định trưởng thành. Trưởng thành thực ra lắm lúc cũng buồn. Buồn, vì chúng ta thường nghĩ suy quá nhiều. Đôi khi hay nghĩ cho người khác trước khi nghĩ cho bản thân. Mỗi người đều có lựa chọn cho riêng mình, đấu tranh để trưởng thành là một sự lựa chọn. Lựa chọn nào thì cũng có cái giá của nó, vậy nên trưởng thành trong bình yên cũng có cái giá của riêng nó. Mọi người thường bảo tôi 30 tuổi già xác mà chưa trưởng thành, bởi vì cái lý do rất ngớ ngẩn chưa lấy chồng. Tôi luôn mỉm cười đáp lại. Và tôi cũng chẳng dám nhận mình trưởng thành. Tôi chỉ nhận mình chín chắn hơn trong suy nghĩ, lớn khôn hơn trong cách hành sử và biết yêu thương, biết chăm sóc mình chăm sóc người thân hơn. Mỗi ngày chỉn chu hơn, thành thật hơn trong mỗi bước đi, trong từng câu nói.

Thế đấy, vậy đã được gọi là trưởng thành hay chưa?! Tôi nghĩ tôi đã trưởng thành hơn trước, lớn hơn trước. Mỗi ngày tôi đều học cách kiên nhẫn thêm một chút, dành thời gian cùng ngồi nói chuyện tâm sự với Bố Mẹ, cùng bày tỏ quan điểm sống, việc làm để Bố Mẹ hiểu mình hơn và mình cũng hiểu Bố Mẹ hơn. Và tôi cũng học cách lắng nghe tâm tư của họ, những phân tích lý luận những kinh nghiệm sống mà họ có được và truyền dạy cho tôi. Nếu là ngày trước chắc tôi nổi đóa lên cãi lại rồi bỏ đi chỗ khác, luôn cho là mình đúng. Càng lớn tôi càng nhận ra đó là một sự thiếu sót, tôi đã nhìn lại và kịp sửa mình mỗi ngày. Lớn lên là lúc mình biết chủ động nhận trách nhiệm về mình, biết nhận sai là không phải điều ghì ghê ghớm và xấu xí lắm. Lớn lên có trách nhiệm với mỗi lời nói và hành động của mình. Đó có phải là trưởng thành hơn khi đang lớn lên không?! Với tôi là có, là đang trưởng thành từng ngày. Trưởng thành là mỗi lần về nhà là biết tiết kiệm thời gian, dành thời gian bên gia đình nhiều hơn, chia sẻ việc nhà với Mẹ, nấu một bữa cơm bằng tất cả yêu thương, tỉ mỉ, hân hoan nhất. Đun nồi nước bồ kết cho bà gội đầu, kị lưng cho bà khi tắm, sống chầm chậm hơn, biết ơn từ những việc làm nho nhỏ nhất với người thân. Còn ngày trước á, thường trốn sâu vào thế giới của riêng mình, chơi game, vào mạng…

Lớn lên trân trọng từng phút từng giây bên Ông, Bà, Ba, Mẹ. Một thời tôi đã từng gato chút ít, xúc động chút nhiều khi thấy anh trai họ biếu ông bà tiền để ăn quà. Sau này khi học năm cuối, bắt đầu đi làm, Bố đã luôn nhắc rằng Ông Bà không thiếu tiền nhưng tiền do cháu gửi lúc nào cũng khác. Tình cờ một hôm tôi biết tiền của chúng tôi được Ông kẹp cẩn thận trong một cuốn sổ đã bạc màu bìa còn Bà thì gấp lại rồi cho vào trong một chiếc túi vải nhỏ kẹp kim băng. Mắt tôi cay cay. Bây giờ tôi đã hiểu được sự khác biệt mà Bố nói hôm nào...!!!

Dù hôm nay, ngày sau, dù là ít hay nhiều thì với Ông Bà tiền do cháu làm ra luôn mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không còn là tiền mà là giấy chứng nhận cho sự trưởng thành từng bước một của con cháu. Tới bây giờ mỗi khi tôi mua quần áo hay biếu tiền Ông, Bà mắt tôi lại rưng rưng, lần nào cũng vậy. Trưởng thành nhận ra mình không thể cứ hồn nhiên, vô tư sử sự với đời với mọi người như nhau. Mà nhận ra mình chỉ còn hồn nhiên, vô tư như con nít khi ở bên Bố mẹ, già đình. Mình nhận ra những lo toan, buồn khổ của cuộc sống sẽ tan biến sau cánh cửa mỗi khi về nhà.

Trưởng thành mình biết buồn, biết thất vọng, biết đớn đau, gục ngã nhưng không buông xuôi, không than vãn mà biết tự tìm niềm vui, biết tự an ủi bản thân mình, tự biết khâu vá nỗi đau, tự đông viên tự tiếp sức cho mình đứng dậy. Tôi thích tôi của hiện tại, sẽ là con nít khi muốn và trưởng thành khi tôi cần. Và tôi nhận ra mình không thích gò bó sự trưởng thành trong lỗi suy nghĩ cua những người trưởng thành. Vì ai rồi cũng trưởng thành theo cách riêng nào đó.

Người dự thi: Nguyễn Thị Tập

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh