Trưởng thành, không bao giờ là dễ dàng, nhưng nhất định chúng ta phải trưởng thành

20/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành, không bao giờ là dễ dàng, nhưng nhất định chúng ta phải trưởng thành

Trưởng thành, đó là một từ chất chứa những thương đau. Không có sự trưởng thành nào là dễ dàng cả. Nó chỉ đến khi ta bước qua những đau đớn và thất bại. Đó là khi chúng ta cô đơn và đau khổ mà không thể chia sẻ cùng ai. Đó là lúc chúng ta có thể ngồi xuống và tự nhìn lại chính bản thân mình. Chúng ta nhận ra những điều mình làm trước đây thật vô nghĩa, nhiều mối quan hệ mà mình từng cố gắng vun đập thật trống rỗng. Để rồi, trong giờ phút ê chề này, chúng ta chỉ còn lại chính bản thân mình. Đó là khi ta sẽ nhận ra ai mới thực sự là người quan trọng và những mối quan hệ nào xứng đáng để giữ gìn. Đó là khi ta nhận ra những người bạn cùng chung vui với ta ngày ấy bỗng đâu biến mất. Chỉ có gia đình, nơi có cha và mẹ, những người, những người bảo thủ và cứng nhắc luôn nói quá nhiều là còn ở lại bên ta. Để rồi, chỉ có cha và mẹ, bằng tình yêu thương vô điều kiện sẽ lại ôm lấy ta, nâng ta đứng dậy và bước tiếp trên con đường đời.

Tuổi trẻ, đầy khát khao và ước vọng. Chúng ta mạnh mẽ, nhanh nhẹn, thông minh và hảo sảng. Chúng ta tự tin vào bản thân đến mức ngông cuồng. Chúng ta muốn bước lên phía trước để chứng tỏ mình với thế giới. Chúng ta cũng có thể thành công và thu được nhiều vinh quang. Nhưng, trưởng thành. Nó không nằm ở độ tuổi. Nó nằm ở chính bản thân con người chúng ta. Đó là khi ta bước qua lằn ranh mong manh của sự ích kỷ. Đó là khi ta nhận ra rằng những hào quang bên ngoài không đủ để khỏa lấp cho sự trống vắng trong tâm hồn mình. Tất cả bỗng nhiên trở thành vô nghĩa. Tiền bạc, danh vọng không cứu được ta thoát khỏi nỗi cô đơn. Lúc đó, ta hiểu rằng mình thực sự cần phải sống vì một ai đó. Một ai đó đã quan tâm đến chúng ta chân thành. Một ai đó để ta có thể đặt tất cả niềm tin vào. Một ai đó để yêu. Trưởng thành, không phải là con đường ai cũng có thể đi. Nó cần nhiều sự dũng cảm. Dũng cảm để đối diện với chính mình.

Khi ta đi tìm kiếm chính bản thân mình, ta là ai? Ta sống để làm gì? Đó là con đường cô độc và đau khổ. Ta sẽ phải dằn vặt rất nhiều. Giữa những cám dỗ thường ngày, giữa danh dự và trách nhiệm, giữa những lý tưởng và mộng mơ. Để rồi, từ đó ta tìm ra bản thân mình. Chúng ta tìm thấy sự bình an. Tôi không biết con đường của sự trưởng thành sẽ phải trải qua bao nhiêu đau khổ. Nhưng tôi biết mình đã đi trên con đường ấy. Kể từ lúc tôi nhìn thấy ánh mắt thất thần vô hồn của mẹ khi ngồi bên giường bệnh tôi biết mình cần phải thay đổi. Và rồi tôi thấy mình có thể hy sinh vì người khác. Tôi tìm thấy tình yêu, niềm hạnh phúc trong việc quan tâm chân thành đến một ai đó. Rồi tôi dũng cảm đối diện với những cám dỗ hàng ngày để nói một tiếng :Không. Tôi tìm thấy sự bình an trong tâm mình. Trưởng thành, không bao giờ là dễ dàng, nhưng nhất định chúng ta phải trưởng thành.

Người dự thi: Nguyễn Thăng Long

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh