Trưởng thành đơn giản là cái mốc đặt ra để nói về thời điểm ta phải lo toan mọi thứ

11/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành đơn giản là cái mốc đặt ra để nói về thời điểm ta phải lo toan mọi thứ

Gửi mẹ yêu dấu!

Năm nay con gái của mẹ đã 17 tuổi rồi đấy! Mọi người đều nói với con là con sắp trưởng thành. Vậy khi nào được gọi là trưởng thành hả mẹ? Có phải là khi con đón sinh nhật lần thứ 18 của mình không? Hay như dì bảo trưởng thành là khi con biết quan tâm tới những người thân yêu. Ngay từ khi con còn nhỏ, mẹ đã dạy con phải lễ phép, yêu thương, giúp đỡ ông bà, bố mẹ,... và mỗi ngày con đều làm điều đó: con đấm lưng cho ông, nhổ tóc bạc cho bà rồi nấu cơm khi bố mẹ về muộn nhưng tại sao con chưa được gọi là trưởng thành?

Hay con còn phải như anh bảo là cần biết yêu quý và trân trọng bản thân mới là trưởng thành. Nhưng ngày nào con cũng ăn đủ ba bữa, mặc áo bông ấm vào mùa đông và lựa chọn trường đại học mà con thích,... mà chưa được gọi là trân quý bản thân ư?

Dù chưa được gọi là người trưởng thành nhưng con thấy làm người trưởng thành có nhiều niềm vui nhưng cũng có nhiều nỗi khổ. Như bố mẹ, thầy cô và cả anh nữa đều là người trưởng thành rồi có thể tự quyết định về việc mình làm, có thể đi đây đi đó khi thích nhưng đôi khi cũng thật mệt mỏi. Con nhìn thấy điều đó ở mẹ. Công việc thu mua phế liệu nặng nhọc và bụi bặm đã khiến mẹ cáu giận nhiều hơn mỉm cười. Có lẽ chính cuộc sống của một người trưởng thành đã đặt lên vai mẹ biết bao việc phải lo toan, suy nghĩ, con hiểu và thương mẹ nhiều lắm!

Con muốn mình mau lớn để giúp đỡ mẹ nhưng con không thích làm người trưởng thành đâu! Con sẽ luôn hiếu thảo với ông bà, bố mẹ, anh trai. Con nhất định quan tâm tới sức khoẻ bàn thân không bao giờ vì giảm cân mà nhịn ăn, vì muốn mạnh mẽ mà ăn mặc phong phanh giữa trời đông. Con sẽ can đảm  đứng dậy khi vấp ngã. Con sẽ làm tất cả những gì một người trưởng thành nên làm nhưng xin đừng nhắc với con về cuộc sống mang tên: « Người trưởng thành» chỉ vì con đã đến cái tuổi phải trưởng thành. Vì con ghét nó.

Có người sẽ cho là điên rồ, là nhút nhát, là sợ hãi không dám đương đầu với tương lai. Nhưng mẹ ơi, trong bốn quy luật tất yếu của đời người chỉ có sinh, lão, bệnh, tử đâu có trưởng thành. Trưởng thành đơn giản là cái mốc con người ta đặt ra để nói về thời điểm mỗi người phải lo toan mọi thứ, chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình mà thôi. Để rồi khi định làm một việc ngây ngô trẻ con gì đó người ta lại chần chừ và từ bỏ chỉ vì một ý nghĩ : « Mình là người lớn rồi đấy!». Hay thi thoảng họ nhận hết mọi gánh nặng cũng chỉ vì :«Mình là người trưởng thành mà!». Trưởng thành chính là sợi dây vô hình ràng buộc mẹ, những người con thân yêu. Con rất ghét nó!

Con muốn mình cứ thế lớn lên, học hỏi mọi thứ, đặt từng bước chân vững chắc vào đời mà không cần biết đến trưởng thành. Thực tế, quên đi sự trưởng thành không làm tan biến những thứ mà con cần làm, nên làm và phải làm. Nhưng đó là cách con cứu mình khỏi sợi dây ma quái kia, để con có thể sống đơn giản hơn, vui vẻ hơn. Cái đích đến của con sẽ là một người con hiếu thảo trong gia đình, một người lương thiện chứ không phải là người trưởng thành.

Mẹ ơi, mẹ đồng ý để con sống mà không phải trưởng thành chứ?

Con gái yêu mẹ nhiều lắm!

Người dự thi: Hong Diep Do

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh