Trong mắt tôi, tôi là đứa trẻ đã trưởng thành còn trong mắt cha mẹ tôi mãi là đứa con bé bỏng

02/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Trong mắt tôi, tôi là đứa trẻ đã trưởng thành còn trong mắt cha mẹ tôi mãi là đứa con bé bỏng

Người ta thường dùng từ trưởng thành cho những đứa trẻ lớn lên cả về thể chất lẫn tinh thần, nghĩa là đứa trẻ đó có đủ sức khỏe và khôn ngoan để đối chọi với những vấp cản trong cuộc sống. Nhưng lại có một sự trưởng thành khác đó là khi ta rời xa vòng tay của mẹ cha để chông chênh trên con đường riêng của mình. Nhưng càng trưởng thành thì con đường về nhà lại càng xa, đã có lúc ta quên ngoái phía sau có hai bóng già lặng lẽ đang dõi theo ta.

Tôi nhận ra sự xô bồ của cuộc sống đã khiến tôi quên đi sự nhớ nhung của mẹ cha dành cho mình, những cuộc điện thoại thưa dần, những lần về nhà càng trở nên hiếm hoi. Tôi quên mọi thứ ngày xưa được vỗ về bên cha mẹ thế nào, chỉ lo bay nhảy với những bản kế hoạch của cuộc đời. Một ngày kia, mẹ tôi gửi cho tôi một video tâm sự “Đã bao lâu bạn chưa về nhà”, tôi ngó nghiêng xem qua, rồi lại xem lại, rồi lại chợt thốt lên, “Ôi, đã lâu quá rồi tôi ơi”. Tôi bắt đầu chững lại, mọi cảm xúc dồn về, tôi viết vội lá thư xin phép để trở về nhà ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra ánh mắt vui vẻ của cha mẹ khi họ đón tôi từ chiếc xe khách trở về.

Tôi luôn nhớ đến câu nói: “Nước mắt chảy xuôi, không bao giờ chảy ngược”, cha mẹ luôn thương con như là quy luật của tạo hóa, rồi đứa con đó lại thương những đứa con của nó. Tình thương nó cứ xuôi về mà không bao giờ chảy ngược lại. Tình thương cha mẹ cho con có thể vượt cạn núi sông, rồi khi tôi chứng kiến mẹ người mẹ mang bầu và sinh ra một đứa trẻ, tôi nhủ trong lòng mình rằng, ôi để sinh ra nuôi dạy một con người khó quá, ta lớn chừng này là biết bao mồ hôi nước mắt của mẹ cha. Tôi tự nhủ đúng là nước mắt không bao giờ chảy ngược, nhưng nếu nằm nghiêng một hai giọt cũng có thể chạy ngược lại.

Tôi nói với cha mẹ rằng, “Ba mẹ đừng hi sinh nhiều cho con cái nữa, ba mẹ hãy sống cuộc đời của chính mình đi”, nhưng “cuộc đời chính mình, cuộc đời của ba mẹ” đã tàn phai theo sự lớn lên của con rồi. Tôi để ý quan tâm nhiều hơn đến cuộc sống, sức khỏe của ba mẹ. Tôi khéo léo chăm chút cho cha mẹ vật chất lẫn tinh thần, dẫu cha mẹ cũng chả cần, nhưng một chút khéo léo đó như là niềm tin để cha mẹ tin vào tôi hơn, sống cho bản thân mình hơn. Trong mắt tôi, tôi là đứa trẻ đã trưởng thành còn trong mắt cha mẹ tôi mãi là đứa con bé bỏng.

Viết về sự trưởng thành tôi muốn viết về đứa con trưởng thành trong mắt của nó, nhưng lại luôn bé bỏng trong ánh mắt mẹ cha, bởi có nuôi con mới thấu tình cha mẹ.

Người dự thi: Nguyễn Thị Thanh Phương

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh