Tôi trưởng thành với 600 nghìn đồng

26/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Tôi trưởng thành với 600 nghìn đồng

Tôi trưởng thành với 600 nghìn đồng

Năm 18 tuổi, khi biết cân nhắc số tiền lần đầu nhận được từ công sức lao động của chính bản thân mình, tôi nhận ra đã đến lúc cần phải tự trưởng thành và cố gắng nhiều hơn nữa.

Sinh ra nơi vùng quê nghèo chiêm trũng, đã quá quen với cảm giác thiếu thốn từ nhỏ, tôi luôn tự ý thức bản thân phải cố gắng học thật giỏi, trước hết là để thoát nghèo, lớn hơn để góp phần xây dựng quê hương đất nước. Trải qua 12 năm mệt mài đèn  sách, cũng có được những thành công nhất định trên  con đường học hành thi cử, tháng 8 năm ấy, tôi còn nhớ rõ lắm tiết trời nóng bức của những ngày cuối mùa hạ, bố tôi khăn gói cùng tôi lên Hà Nội nhập học đại học. Trên chuyến xe đông người, không khí đặc quánh của mùi mồ hôi mặn chát, tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng hơn nữa, cố gắng gấp đôi để cống hiến trọn vẹn thanh xuân cho tương lai phía trước. 

Tất bật trong những ngày đầu tiên vừa chuẩn bị cho việc học, tôi cũng quyết tâm ngay tức khắc đi kiếm việc làm thêm. Sinh viên năm nhất, không có gì ngoài mớ kiến thức hỗn tạp của những năm tháng trung học, cuối cùng tôi cũng tìm được cho mình công việc được coi là nhàn nhất và lương khá cao: gia sư. 400 nghìn đồng, 2 lần đi lại, 1 lần suýt bị lừa là những gì tôi phải trả cho công việc ấy. Học sinh đầu tiên của tôi, nam, lớp 6, và gần như không có chút kiến thức còn sót lại nào của toán học sau kỳ nghỉ hè xả stress đã được đi khắp đó đây. Phải vất vả lắm một buổi học của chúng tôi mới có thể hoàn thành. Dần dần, tôi có thể làm chủ thời gian hơn, kiểm soát tốt hơn học sinh của mình trong giờ dạy. Muôn vàn khó khăn mà chẳng thế nào kể hết được. 

Và ngày hôm đấy, lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi được nhận một khoản tiền theo cách “lĩnh lương”. Tôi nhớ như in cảm giác rạo rực, tim đập nhanh hơn vì sung sướng, cảm ơn chị phụ huynh rồi chỉ muốn chạy về phòng thật nhanh để hét lên. Trên đường về, bao nhiêu suy nghĩ về khoản tiền này xuất hiện: “Làm gì đây? Làm gì đây?....”. Mua quần áo mới, 600 nghìn mà đi mua đồ lãng phí quá. Hay ăn một bữa thật ngon? Cơ mà thế không ổn, không ý nghĩa chút nào,....Không đợi xe bus mà đi bộ luôn vì cũng không xa lắm, tôi chợt dừng chân trước cửa hiệu sách trên đường Bà Triệu. Tâm hồn yêu văn học, muốn khám phá thôi thúc tôi phải dành tặng riêng cho mình một cuốn sách. “Đắc nhân tâm”- quyển sách hay nhất mọi thời đại của tác giả Dale Carnefie và “Hạt giống tâm hồn quyển 7” là những thứ tôi đã mua được, một dành cho tôi, một cho cô em gái mê sách ở nhà. Đến bây giờ, tôi vẫn dành vị trí đẹp nhất trong căn phòng của mình để đặt cuốn sách đó. Ba lần  có thừa tôi đã đọc nó, biết được nhiều điều hơn, suy nghĩ tích cực hơn và thấu hiểu hơn. 


 

Tháng lương đầu, với quyển sách mình mua được, có điều gì tích cực thay đổi dần và lớn lên mạnh mẽ trong bản thân tôi. Hiểu cảm giác kiếm tiền và tiêu số tiền đó, hiểu điều ý nghĩa nhất được tạo bởi đâu - chẳng phải ở số tiền đó - mà vì tôi đã lớn, đã trưởng thành. 

Người dự thi: Nguyễn Thị Minh Huệ
Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh