Tôi trưởng thành khi tôi hiểu ra gia đình là số một

22/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Tôi trưởng thành khi tôi hiểu ra gia đình là số một

TÔI TRƯỞNG THÀNH KHI TÔI HIỂU RA: GIA ĐÌNH LÀ SỐ MỘT!

Ngày còn trẻ tôi sống hướng ngoại, ưa bay nhảy, thích gặp gỡ kết giao, trà dư tửu hậu với bạn bè. Cho dù đã có vợ con nhưng tôi thích ở… ngoài đường hơn ở nhà. Ngoài giờ làm việc để mưu sinh, tôi chủ yếu dành thời gian rảnh rỗi tới lui, chuyện vãn sẻ chia cùng bầu bạn. Tôi sống quảng giao, hào phóng, cởi mở nên có nhiều bạn thân; luôn cả vài mối quan hệ được xem là “tri âm tri kỉ”. Với tôi, bạn bè là số một, nơi tôi có thể trút bỏ nỗi buồn và đong đầy những niềm vui. Thật dễ chịu làm sao khi tiếp xúc với những người bạn sinh ra lớn lên cùng thế hệ, có thể hiểu và chia sẻ cùng ta tất cả mọi nỗi niềm…

Ngày ấy, nói trắng ra tôi không coi trọng gia đình. Tôi xem gia đình, vợ con như cái đương nhiên ai cũng có. Dù cho nghĩa vụ làm chồng làm cha tôi vẫn lo toan đầy đủ - nhưng rồi cũng chỉ tới vậy. Niềm vui, nỗi buồn và những cảm nhận, khát khao của người thân tôi không mấy lưu tâm. Chủ nhật ngày nghỉ hoặc lễ Tết tôi thích dành thời gian bù khú với bạn bè hơn. Nhà chỉ là nơi tôi trở về để ăn uống, nghỉ ngơi sau khi đã mệt nhoài vì công việc hoặc vì những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với bạn bè…

Bất thần tôi ngã bệnh. Bệnh nặng!

Căn bệnh khiến tôi phải nằm liệt giường hàng năm, bỏ công ăn việc làm, bỏ cả những thú vui rượu chè, cà phê thuốc lá lâu nay. Ban đầu, bạn bè cũng có tới thăm; nhưng sau cứ thưa dần rồi… hết! Đến lúc ấy, nhìn qua nhìn lại, đồng hành cùng tôi bên giường bệnh chỉ còn duy nhất những người thân, đặc biệt là vợ con. Vợ tôi phải nai lưng chạy chợ, kiếm tiền nuôi gia đình thay tôi. Con tôi phải bớt thời gian vui chơi học hành, phụ mẹ một tay chăm sóc bố. Những đêm dài trằn trọc trong cơn đau thể xác vợ gần như phải cùng tôi thức trắng. Sáng ra, nhìn vợ dung nhan tiều tụy, mặt hốc hác mắt thâm quầng, thật tình tôi ứa nước mắt, chỉ muốn quì ngay xuống chân em xin lỗi về kiểu sống ấu trĩ, hời hợt vô tình của tôi với gia đình ngày xưa.

Trong những tháng ngày dài trên giường bệnh, tôi đã hiểu ra cái gì là quan trọng nhất đối với cuộc đời tôi. Đó chính là gia đình, là cha mẹ vợ con tôi. Và khi hiểu ra, tôi biết mình đã thật sự trưởng thành…

Người dự thi: Nguyễn Văn Danh

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh