Tôi mãi chỉ là người học việc trên hành trình để làm người trưởng thành

14/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Tôi mãi chỉ là người học việc trên hành trình để làm người trưởng thành

Tôi mãi chỉ là người học việc trên hành trình để làm người trưởng thành 

Trưởng thành là khi tôi nhận ra tôi mãi chỉ là người học việc trên hành trình để trở thành người trưởng thành. Tuổi thơ tôi gắn chặt với đồng ruộng,với núi rừng với cánh diều,với những trò vui dân gian nơi mảnh đất miền trung đầy nghĩa tình.Chính cái tuổi thơ gắn chặt với thiên nhiên,cây cỏ với những con người lam lũ mà thật thà chất phát đó đã phần nào giúp tôi trưởng thành hơn qua từng ngày.

Trưởng thành hơn đó là khi năm tôi 9 tuổi ,cái tuổi ăn ,tuổi chơi cái tuổi mà tôi cũng nghịch ngợm không kém những đứa bạn đồng trang lứa. Tôi còn nhớ,nhớ như in cái buổi trưa hè nóng oi bức ấy ,cái ngày mà đến giờ với tôi nó vẫn là kí ức tồi tệ,vẫn là nỗi ám ảnh trong tôi. Buổi trưa hôm đó cũng như bao ngày tôi ra vườn chơi cho đỡ oi bức vì nhà ông bà nội tôi không có quạt điện,hay điều hoà như giờ ,khi đang chơi đùa dưới gốc cây mít thì nghe tiếng chim ríu rít trên ngọn cây.Và khi ngước nhìn lên tôi vui nhảy cẫng lên vì phát hiện được tổ chim ,thế là chạy ra sau nhà lấy cây sào chọc cái tổ chim xuống cho bằng được.Tôi không còn quan tâm gì đến đôi chim bố mẹ đang bay vây quanh như để bảo vệ,như muốn che chở cho lũ con thơ của chúng.Tôi vẫn mặc kệ,cái cảm giác thích thú như vừa lập được chiến công gì to lớn lắm đã khiến tôi thêm háo hức,đã che mờ đi tâm trí,lương tri của một đứa trê như tôi khi đó.Cái khoảnh khắc tổ chim vừa từ từ rơi xuống mặt đất,tôi cố chạy lại thật nhanh để gắng bắt trọn chiến công của mình,nhưng không kịp nữa...Tiếng những chú chim non í ới gọi mẹ,đang đỏ hỏn vẫn nằm gọn trong tổ ,đôi chim bố mẹ bổ nhào xuống đất như cố van nài tôi tha cho lũ con ngây thơ của chúng.

Chính cái khoảnh khắc đấy đã đánh thức chút tình người trong tôi,tôi đứng đó thẫn thờ ôm cái tổ mà tâm trí rối bời,lòng tôi bắt đầu hối hận,nỗi hối hận đến tột độ...Tôi biết mình đã gây nên tội,tội lớn mất rồi,nhìn 3 chú chim non tội nghiệp ,lòng tôi rối như tơ vò.Và cuồi cùng tôi chạy thật nhanh đi kiếm cái thang ,tìm cái cây nhỏ hơn và đặt tổ chim vào chỉ duy nhất hi vọng chim bố mẹ sẽ nhận ra và cứu lấy những sinh linh bé bỏng ấy... Và cũng từ ngày hôm đó tôi đã thay đổi,tôi đã không còn chạy theo đám bạn leo trèo bắt chim,mang vác ná đi bắn chim mỗi trưa nữa.Và cũng từ ngày hôm đó đã khiến con người tôi dần thay đổi,đến nay có lẽ đã gần 20 năm tôi đã không bao giờ cho phép bản thân giết hại bất cứ sinh linh nào nữa,dù là nhỏ nhất,dù là kiến,muỗi hay bảo tôi vào bếp làm gà ,vịt,cá còn sống...Tôi đã không thể xuống tay được nữa,dù biết không đúng lắm nhưng không hiểu sao tôi đã không làm được.Dù là kí ức kia tồi tệ nhưng phải có nó tôi mới thấy mình cần trưởng thành hơn,cần hơn những việc làm có ý nghĩa cho đời cho người.

Sau này nữa khi nhận thức cao hơn,khi nhìn những hình ảnh những chú chó vì chủ quên mình,vì con mà làm tất cả thì cũng từ đó tôi đã không còn ăn thịt chó nữa,vì tôi biết chó là bạn,là người bạn đáng để ta trân trọn trong cuộc sống này. Đến sau này khi tôi học cao đẳng ngành quản lí khách sạn,ngày nhà trường ra thông báo chúng tôi phải tự kiếm khách sạn để thực tập và nộp báo cáo sau hai tháng.Trong khi bạn bè hầu như ai cũng có nơi để đi ,chỉ còn lại khoảng 10 người chúng tôi vì xa quê nên không thể về quê thực tập,rủ nhau xuống quận 1 kiếm khách sạn xin thực tập.Hỏi quanh biết khách sạn Hyatt Sài Gòn đang tuyển thực tập sinh bộ phận phòng buồng.Tôi rủ đám bạn cùng đi nhưng cả đám không ai chịu vào vì sợ ,khách sạn 5 sao sao mà xin vô được.Cuối cùng chỉ tôi và đứa bạn vào xin,nhưng tôi may mắn hơn bạn chỉ mình tôi được nhận,cũng sau ngày hôm đó cuộc đời tôi đã đỡ vất vả hơn,tôi thực tập rồi xin làm việc part time,làm nhân viên chính thức và sau đó tôi xin khách sạn cho tôi chuyển qua MaCau làm việc.

Cám ơn cuộc đời,cám ơn những con người đã đi qua và giúp đỡ tôi trong cuộc đời,nếu như tôi cứ mãi nhút nhát thì có lẽ tôi đã bỏ lỡ những cơ hội như thế để thay đổi cuộc đời.Mỗi thăng trầm trong cuộc sống đều giúp tôi có những bài học sâu sắc về làm người,về đối nhân xử thế và hơn hết là giúp tôi hoàn thiện bản thân hơn,giúp tôi trưởng thành hơn. Có lẽ tôi đã trưởng thành hơn,trong suy nghĩ,trong tâm hồn,trong nhân cách,trong mỗi hành động của tôi.Dù rằng tôi biết để làm một người trưởng thành không thể bước một bước đến được,cho dù là ngày hôm nay,hay ngày mai hay xa hơn đến ngày tôi bạc đầu thì có lẽ trên hành trình để làm người trưởng thành tôi mãi chì là người học việc.

Và muốn trưởng thành hơn,hơn nữa không gì khác ngoài bản thân phải tự trau dồi về nhân cách,về đạo đức,về lối sống...giữa cuộc sống giữa người với người và giữa người với vạn vạn quanh ta.Tôi không muốn mình chỉ có lớn theo thời gian mà tôi luôn ước muốn mình sẽ trưởng thành hơn để sống có ý nghĩa với cuộc đời.

Người dự thi: Hoàng Văn Cảnh

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh