TẠM BIỆT NÔNG NỔI! TÔI ĐẾN VỚI TRƯỞNG THÀNH …

05/07/2018

Chia sẻ bài viết:

TẠM BIỆT NÔNG NỔI! TÔI ĐẾN VỚI TRƯỞNG THÀNH …

Trong cuộc đời tôi, đến nay đã hơn hai mươi ba năm chưa một ai nói với tôi rằng “cuối cùng con cũng đã trưởng thành rồi”. Chưa một ai xác nhận sự trưởng thành đúng nghĩa ở tôi cho đến giờ phút này.

Trưởng thành là thế nào?

Như người ta nói là khi bạn biết nghĩ cho người khác, là khi bạn không còn ham chơi mà bắt đầu lo lắng đến cơm – áo – gạo tiền. Trưởng thành là lúc bạn nghĩ đến sự hi sinh của cha mẹ và bắt đầu nghĩ đền việc đền đáp những công ơn đó. Trưởng thành là lúc bạn suy nghĩ mọi thứ thật kỹ càng rồi mới hành động chứ không còn hành động bộc phát theo trái tim nữa. Và còn nhiều thứ khác khi mọi người nhắc đến sự trưởng thành. Nhưng tựu chung lại, sự trưởng thành phải chăng chính là cái lồng sắt nhốt lại những nông nổi, cuồng nhiệt của tuổi trẻ để làm mọi thứ trong khuôn khổ.

Như đã nói ở trên, tôi thật sự không hiểu như thế nào được gọi là trưởng thành. Vì có những người được cho là trưởng thành thì vẫn làm những điều sai trái, lệch lạc và nông nổi như thời trẻ. Có lẽ sự trưởng thành mà tôi biết không được xác định rõ ràng bằng một công thức ở mọi lúc và mọi thời điểm. Trưởng thành có lẽ được đánh giá qua từng hành động, cử chỉ và từng công việc cụ thể ở những địa điểm và thời gian khác nhau.

Tôi viết những dòng này sau khi nhận được số tiền lương của tháng thứ 3. Tháng thứ 3 tôi rời xa gia đình của mình, xa quê hương và những gì thân thuộc nhất của cuộc đời tôi. Khi nhận được tiền điều đầu tiên tôi nghĩ đến đó là trả nợ. Điều này đương nhiên là phải ưu tiên hàng đầu vì có mượn thì phải có trả, chúng ta không thể mượn và quỵt tiền nếu chúng ta trưởng thành và bản lĩnh. Với mức sống khá đắt đỏ ở sài thành, nhất là khi vừa ra ở riêng với tiền trọ mức trung bình là 2 triệu đồng thì với số lương hiện tại của tôi quả là quá sức. Tôi đã phải vay nóng tiền để trả tiền cọc và tiền phòng tháng đầu tiên. Sau khi trả khoản nợ này, số tiền lương của tôi cũng chỉ còn đủ trả tiền phòng và tiền ăn của tháng tiếp theo.

Trưởng thành có phải là sự lớn lên trong cả thể xác lẫn lý trí. Nếu sự trưởng thành lại khiến cho con người ta nặng nề và mệt mỏi đến thế thì có lẽ chúng ta cứ mãi nông nổi tuổi trẻ chẳng phải lại dễ sống hơn sao? Quả thật là vậy. Nếu tôi không tập sống cuộc sống của người trưởng thành thì cứ thế đi làm kiếm tiền đủ ăn đủ tiêu. Để dành một chút tiền lâu lâu du lịch cùng bạn bè. Chẳng phải lo lắng điều gì. Không bận tâm ngày mai ra sao. Nhưng nếu tôi sống cuộc sống như thế thì gia đình của tôi ai lo, mẹ và các em tôi ai lo? Rồi mai đây khi không còn sức làm việc nữa, ai sẽ là người chăm sóc cho tôi? Tiền đâu trang trải lúc bệnh tật? Muôn vàn lý do để khiến con người ta phải có lý do để sống có ích hơn, sống có trách nhiệm hơn với bản thân và với những người xung quanh.

Có phải trưởng thành là ngay cả khi tôi biết mình chỉ còn đủ tiền ăn trong một tháng, đó là ăn một cách tiết kiệm… thì cũng vẫn muốn gửi một chút ít tiền nào đó về cho mẹ. Lại nhớ đến những giây phút thấy mẹ đổ mồ hôi trên đồng ruộng, trên vai vác từng bao phân bón nặng vài chục kí. Nhớ những lần mẹ gọi điện cho tôi than đau mỏi trở trời. Nhớ cái lưng bị gai cột sống không thể ngồi lâu của mẹ mà lại thương, lại muốn mình có thể nhịn ăn nhịn uống đi một chút nữa để có thể gửi thêm vài đồng cho mẹ và các em. Tôi không dám gọi cái suy nghĩ muốn được báo đáp và chăm sóc cho mẹ tôi là sự trưởng thành bởi bì tôi vẫn còn rất nhiều lần nông nổi trong cuộc đời này. Tôi vẫn có những lúc đã muốn buông thả, muốn được tự do tự tại và chẳng sống vì ai trên đời này. Đã có lúc vì stress mà muốn mặc kệ mọi thứ chỉ sống cô độc riêng mình mà thôi.

Nếu bạn vẫn muốn tôi nói gì đó về sự trưởng thành, tôi chỉ có thể nói về những giọt mồ hôi và nước mắt. Khi chúng ta buộc phải trưởng thành, những nụ cười sẽ vơi dần, thưa dần. Thay vào đó là những lo toan, những lần phải kìm nén những điều coi như là nông nổi bồng bột. Và nếu bạn thử hỏi ai đó về sự trưởng thành và hỏi họ có muốn trưởng thành không thì tôi nghĩ rằng rất nhiều người muốn trở lại một lần với cái thời nông nổi. Để được điên vì bản thân một lần, chỉ nghĩ cho mình một lần.

Người dự thi: Yến thư

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh