Khi ta đã đủ trưởng thành để nhận ra rằng: cha mẹ mình là những... kẻ trộm

09/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Rồi một ngày kia, khi ta đã đủ trưởng thành để nhận ra rằng: cha mẹ mình là những... kẻ trộm

Rồi một ngày kia, khi ta đã đủ trưởng thành để nhận ra rằng: cha mẹ mình là những... kẻ trộm. Đâu thể ai biết được những vị phụ mẫu đáng kính của chúng ta thực sự đã là những kẻ trộm chuyên nghiệp từ khi ta vừa chào đời. Họ trộm niềm lo âu, sự đau đớn về thể xác lẫn tinh thần... để mong chờ điều bí mật lạ lùng của sinh nở đằng sau tấm mành trắng nơi căn phòng hộ sinh.

Và rồi những giọt nước mắt hạnh phúc đã rơi khi ta cất tiếng "oe... oe..." - phi vụ đầu tiên đã "trót lọt". Họ trộm một giờ tránh cho ta khỏi sự đau đớn, bù lại, họ hy sinh cả một năm ròng hạnh phúc. Hãy ngước nhìn bầu trời, chính muôn vàn vì tinh tú kia, họ đã nhặt nhạnh để đặt vào đôi mắt thơ ngây của đứa con yêu. Họ trộm ánh nắng tuyệt vời nhất của mặt trời đặt vào nụ cười, họ lấy luôn cả thanh âm tuyệt diệu nơi tạo hóa để làm nên những giọng hát say mê, những lời yêu thương ngọt ngào. Họ cắp lấy những cái tên mỹ miều, đầy ý vị làm tên cho con trẻ.

Hơn thế nữa, chính cha mẹ đã phạm một lỗi thật tày đình, xem nào, hãy nhìn vào tấm gương, liệu bạn có đang nhìn thấy một Thiên thần? Phải, họ đã cướp được bạn, Thiên thần bé nhỏ ạ, từ tay Thượng đế để làm của riêng. Chưa dừng lại ở đó, họ còn trộm cả những lo lắng hèn mọn về tài chính, về cuộc sống thường nhật..., cốt chỉ để chăm lo cho bạn có một cuộc sống no ấm, đủ đầy. Con tàu thời gian cứ mãi lăn bánh, bạn đâu biết rằng họ vẫn tiếp tục trộm những tháng năm rực rỡ của tuổi thanh xuân để dành cho bạn, và đổi lại, họ hy sinh bản thân mình, nhận lấy hàng dãy dài những bóng ma cằn cỗi, già nua, xấu xí...

Những lời sỉ vả, mắng nhiếc khi bạn gây nên lầm lỗi cho người khác, họ đều trộm lấy. Cả những cọng rau "thơm ngon", những đầu cá "béo bổ" trong bữa ăn, họ cũng giành nốt. Và liệu có quá tham lam, mỗi khi ta đau buồn, cha mẹ trộm cả những giọt nước mắt của ta? Họ an ủi đứa con, lau khô nước mắt trên đôi mi của chúng để làm ướt gò má của mình. Một giây chậm lại, ta lại tự hỏi cha mẹ liệu có quá tham lam? Cha mẹ liệu có quá tham lam? Và rồi, ngày đứa con bé bỏng của họ bước vào đời, cha mẹ lại từ đâu xuất hiện, trộm được một nửa yêu thương cho chúng. Tổ ấm được vun đắp, hạnh phúc được dựng xây, hai kẻ trộm thầm lặng vui mừng làm sao.

Niềm vui của ta, của chính gia đình nhỏ nơi ta, cha mẹ đều trộm nốt. Để rồi họ "chiếm lấy riêng phần bí mật", hạnh phúc hơn là cả ta, trong sự bí mật im ắng. Họ đánh cắp tiếng cười giòn tan của lũ trẻ, đánh cắp ánh mắt trong sáng, cả hình ảnh giấc ngủ yên bình của chúng... để nhìn ngắm, để làm niềm vui mỗi ngày... Khi ta thất bại trong thương trường, họ trộm đôi quang gánh nợ nần từ tay ta. Và khi ta thất bại trong tình trường, họ giật lấy những thương tổn từ sâu thẳm con tim để bóp nát, để băm vằm chúng... Và tại thời điểm này, ta cần lắm một bến đỗ bình yên, cha mẹ lại dang rộng vòng tay, trộm lấy những gì tuyệt vời nhất cho con mình. Bà mẹ trộm những giờ yên giấc của mình để làm chiếc gối ngọt ngào cho con ngủ. Ông bố trộm những giây phút thanh thản trong tâm hồn để trấn an con...

Thật thiêng liêng, cao cả làm sao! Tiếng hát ru mẹ đánh cắp của thủa thanh xuân, đổi lấy là tràng ho sặc sụa sau khi con đã ngủ. Nỗi dằn vặt, đau đớn khôn nguôi cha trộm từ con, để cái giá phải trả là nhiều đêm thức trắng, mãi không yên. Con đương say giấc xuân trong tình thương của cha mẹ, bỗng lớn lên mau lẹ, bỗng trưởng thành nhanh chóng, và trong giấc ngủ ngọt ngào, con nhận ra rằng: cha mẹ là những kẻ trộm... thầm lặng của cuộc đời con.. Vội vàng bật dậy, con thấy mẹ đang khóc, thấy cha mải dày vò. Và rồi, con tập trộm những giọt nước mắt, những nỗi lo âu, như cha mẹ đã từng làm. Lau khô nước mắt trên đôi gò má sâu hoắm của mẹ để làm ướt cả gối con nằm. Cắp lấy từ cha nỗi dày vò cả nhiều đêm liền để lòng con đau đớn muốn nổ tung... Con đã làm được, cha mẹ ạ! Qua màn nước mắt, con thấy hình ảnh cha mẹ hiện lên thật diệu kỳ, cha mẹ là hai kẻ trộm của đời con, đã hy sinh bản thân mình đến nhường nào vì con cháu... Hình như ông trời cũng xót thương cho hai kẻ trộm thành thuật lâu năm và một kẻ trộm vụng về vừa "nhập môn" mà rỏ lụy, thương khóc? Con đã "phát giác" ra hành vi trộm cắp của cha mẹ, cha mẹ phải chịu mọi hình phạt trước con, rằng: cha mẹ sẽ bị phạt "tù chung thân", không được hành nghề trộm nữa, bởi con sẽ thay thế cha mẹ ngay lúc này đây. 

Con đã trưởng thành rồi đấy cha mẹ ạ! Có chăng là phạm tội với Thượng đế, với mặt trời, với tạo hóa..., còn đối với con, cha mẹ mãi là những kẻ trộm ngọt ngào, đáng được "tha bổng". Viễn cảnh trước mắt con mở ra: con thấy mình đang trộm những điều tuyệt vời nhất dành cho những đứa trẻ của con đấy cha mẹ ạ! Bằng tất cả tấm lòng tri ân của mình, Con yêu và cảm ơn Cha Mẹ nhiều lắm, những kẻ trộm ngọt ngào của con!

Người dự thi: Nguyễn Hữu Hưng

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh