Khi con người ta đủ 18 tuổi ắt sẽ trưởng thành

26/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Khi con người ta đủ 18 tuổi ắt sẽ trưởng thành

"Trưởng thành" không thể tính bằng thước đo chiều cao của mỗi người, cũng chẳng được tính bằng độ lớn của độ tuổi. Chính vì vậy, đừng bao giờ nhận định rằng, khi con người ta đủ 18 tuổi ắt sẽ trưởng thành, và cũng đừng bao giờ đánh giá rằng đứa bé chưa đủ 18 tuổi vẫn còn con nít lắm...

Tôi đã thấy một cô bé 12 tuổi thể hiện sự chín chắn, trưởng thành của mình với những người đã được ai đó gọi là "già đầu" một cách đáng khâm phục. Con bé nhìn thẳng vào đôi mắt người đàn ông ấy, nói:

- Con xin lỗi ba, mọi chuyện là do con, ba đừng trách mẹ nữa nhé! Tôi hiểu, tôi biết chuyện gì đang xảy ra. Cô bé ấy 2 tuổi mất cha, đến năm 11 tuổi mẹ nó lấy dượng (nó gọi là ba). Chị nó đi học đại học trên tận thành phố. Còn mẹ nó, sau khi đẻ em bé xong thì đi suốt chẳng chịu ở nhà. Nó bỗng chốc trở thành người quán xuyến hết mọi chuyện trong gia đình, từ nấu cơm, dọn nhà đến trông em... Ai đó sẽ nói rằng, chuyện đó là đương nhiên, tôi đồng ý. Nhưng đó chưa phải là câu chuyện chính mà tôi muốn kể...

Mọi chuyện diễn ra bình thường cho đến bữa cơm tối hôm ấy, nó đã chạy tới chặn lại những cái tát đau đớn từ ba nó giáng xuống đứa em nhỏ 2 tuổi tội nghiệp....và nó cũng trở thành nạn nhân. Nó sợ hãi bế em chạy sang nhà hàng xóm, xin bác gọi mẹ về. Nhưng về đến nhà ba nó đã bỏ đi. Rồi chẳng hiểu mọi chuyện xảy ra thế nào, ai nói gì, con bé 12 tuổi ấy bỗng chốc trở thành "tội đồ" đánh một người đàn ông 52 tuổi trong mắt mẹ, chị và cả nhà nội, nhà ngoại nó. Chị (người mà nó ngưỡng mộ và thương yêu nhất trong nhà) đã yêu cầu nó phải xin lỗi ba, chị cho rằng mọi lỗi lầm là do nó, nó đánh ba là sai... Nó khóc. Không phải khóc vì chị mắng mà nó khóc vì buồn. Chẳng ai chịu tin nó cả, không một ai. Nhưng nó cũng thấy mẹ khóc. Nó biết chứ, mẹ nó đã lấy ba mới được 2 năm trong sự đàm tiếu của mọi người xung quanh, dưới đôi mắt chúc phúc giả tạo của những người thân trong gia đình. Và giờ nếu vì nó mà ba ly hôn với mẹ, nó hiểu mẹ sẽ đau khổ đến nhường nào. Cuối cùng, con bé cứng đầu, bướng bỉnh ấy đã đưa ra lời xin lỗi với tất cả can đảm và tình yêu thương mẹ của mình. Ngay cả khi nó là nạn nhân trong câu chuyện, ngay cả khi nhận được lời xin lỗi nó vẫn bị sỉ vả không tiếc lời. Nó vẫn làm, vẫn đứng kiên định ở đó chờ một câu trả lời cay đắng. Bản thân tôi, người chị của cô bé ấy, bỗng thấy rằng sao đứa em mình lại trưởng thành đến vậy?

Và tại sao những người lớn trong câu chuyện kia lại chẳng có chút nhỏ nhoi nào gọi là người lớn khi đã đổ hết tội lỗi lên đầu em mà chẳng chịu tìm hiểu kỹ càng, khi đã xúm lại chỉ trích và coi em là người gây ra tội. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn tự trách bản thân mình rằng tại sao tôi làm vậy, tôi đã ở đâu khi em khóc, em buồn. Từ đó, tôi nhận ra một điều, ngay cả một cô, cậu bé còn đang tuổi ăn tuổi học vẫn có thể tồn tại những suy nghĩ của một người trưởng thành; bên cạnh đó, một người được coi là đã trưởng thành vẫn có thể xuất hiện những lúc hành động điên cuồng, chẳng suy nghĩ... "Chúng ta, rồi ai cũng phải trưởng thành, quan trọng là sớm hay muộn và tuỳ thuộc vào sự nhận thức của mỗi người mà thôi". Còn bạn, bạn có nghĩ như tôi?

Người dự thi: Dương Anh

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh