Khi bạn đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa của ai đó thì bạn đã trưởng thành

14/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Trưởng thành chính là khi bạn có đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa của ai đó

Trưởng thành là khi bạn đủ mạnh mẽ để trở thành một điểm tựa của ai đó.

2 năm trước-tôi một cô sinh viên hồn nhiên, vô tư và đầy mơ mộng, vẫn tự cho mình là lứa tuổi của chơi và học, luôn được bố mẹ bao bọc, yêu thương. Thuở đó tôi chỉ là một cô bé chưa trải đời nhiều và chưa từng vấp ngã, luôn sống vui vẻ hòa đồng với một tâm hồn trong sáng của độ tuổi 20

Bây giờ-tôi đã là mẹ của một bé trai 1 tuổi-nhưng là mẹ đơn thân. Nhìn lại những gì đã qua tôi vẫn chưa thể nào tin được về những gì xảy ra đối với mình. Đã từng là những cuộc khủng hoảng tâm lí, là cú sốc khiến tôi như tuyệt vọng vào bản thân và mất rất nhiều thời gian để tôi có thể bình tâm được như bây giờ. Nghĩ lại khoảng thời gian đã qua tôi tự hỏi sao bản thân mình có thể vượt qua được. Có lẽ khi mạnh mẽ là sự lựa chọn duy nhất mà tôi có thì sự mạnh mẽ đó trở thành một sức mạnh phi thường. Tư ý thức bản thân bây giờ sống không phải chỉ cho mình mà sống vì mọi người, và hơn cả đó là sinh linh bé nhỏ chưa lọt lòng của tôi. Vừa phải kìm nén nỗi đau như từng vết thương lòng chỉ chờ trực rỉ máu, vừa cố gắng vực dậy để sống tốt hơn từng ngày vì với tôi lúc này mọi suy nghĩ và động lực sống chính là con tôi. Bỏ qua mọi dư luận và thành kiến, vượt qua những lúc ich kỉ mong muốn bản thân không còn tồn tại nữa để bản thân tự cho mình một lối thoát, tôi đã cố gắng suy nghĩ và sống tốt vì con, là chăm lo yêu thương khi bé con ra đời, những đêm nhìn con thương con trào nước mắt, vết thương lòng chưa thể nguôi ngoai, khi điểm tựa của con không có bàn tay người cha mà chỉ còn là mẹ, tôi luôn tự nhủ lòng không thể yếu đuối, sẽ là bờ vai vững chắc cho bé con trưởng thành. Khi có con tôi được trải nghiệm vai trò của một người mẹ, là những lo âu hồi hộp của tháng ngày mang nặng đẻ đau, là phút giây hạnh phúc diệu kì khi tình yêu lớn ra đời, là những đêm thức trắng canh giấc ngủ cho con khi con ốm và chỉ ước được thay thế người đau hãy là mẹ, là khi bản thân sợ những mũi tiêm và máu nhưng vẫn “can đảm” nhìn từng mũi tiêm của con khi bác sĩ tiêm, là hạnh phúc hơn cả khi thấy môi con nở nụ cười rạng rỡ.v,v có lẽ không kể hết được và mặc dù tôi biết chặng đường làm mẹ của tôi còn dài, nhưng tôi đã vượt qua những điều không tưởng thì tôi cũng sẽ vượt qua nếu lại có những khó khăn, vì con tôi chỉ có mẹ là người đồng hành trên con đường phía trước, tôi chỉ mong mọi điều tốt đẹp đến với con.

Từ khi có con đã khiến tôi trở nên mạnh mẽ và suy nghĩ chín chắn hơn, tôi không tự cho bản thân đã trưởng thành mà tôi chỉ thấy tôi trưởng thành hơn mà thôi. Cột mộc đánh dấu sự thay đổi cuộc đời tuy có những tổn thương nhưng với tôi giờ này, tôi hạnh phúc vì có một tài sản vô giá là một đứa con trai. Con trai à-dù không có bố con cũng hãy mạnh mẽ lên nhé, sau này khi con lớn, dần dần có nhiều hiểu biết và nhận thức con sẽ hiểu và tha thứ cho mẹ vì đã không thể cho con một người bố tốt, mẹ đang dần chuẩn bị tâm lí cho những câu hỏi “vì sao” của con, con cũng đừng buồn khi nhìn bạn bè có bố đưa đón hay khi nghe ai đó bất chợt vô tình hỏi về bố con, cũng đừng buồn khi những bài hát thiếu nhi sao nhiều bài về bố...Mẹ nợ con một lời xin lỗi-con yêu. 

Hôm nay kể về câu chuyện của chính cuộc đời mình là khi cuộc sống của tôi và con có những ổn định, tôi sẽ tốt nghiệp tháng 6 này dù là ra trường muộn 1 năm, tôi sẽ là người mẹ và cũng là người cha, sẽ nuôi con về cả vật chất và tình yêu thương, để con luôn vui khỏe mỗi ngày, để con luôn yên tâm về một điểm tựa bền bỉ và vững chắc là bức tường thành tâm thân mẹ con đó.

Người dự thi: Lê Thị Lan Trang

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh