Có một người bạn tốt chính là có một kho báu trên đời

18/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Có một người bạn tốt chính là có một kho báu trên đời

Trước mình có cậu bạn thân, bạn xịn. Người nó cao, trắng, đẹp trai, thiệt nhìn mê luôn. Nó là người tốt, giúp được gì là giúp nhiệt tình. Hai đứa quấn nhau ghê lắm, đi đâu làm gì cũng có nhau, nói chuyện đủ các thể loại trên trời dưới đất. Cũng có vài sở thích chung... nói chung là khá hợp cạ, y trời sinh cho nhau vậy. Nhưng có một vấn đề... là nhiều khi nói chuyện không hợp. Không nói rõ được, nhưng mình không thích nói chuyện kiểu đó... thi thoảng ngồi với nhau không biết nói gì, tự nhiên thấy giữa hai đứa có khoảng cách. Vì lẽ đó mà một ngày nọ, mình không nói chuyện với nó nữa. Nó nhắn tin mình không rep, hoặc thiếu muối, mình thì không bao giờ chủ động nhắn tin, cũng không đi đâu với nhau nữa, không chia sẻ, làm gì cùng nhau hay ngồi với nhau. Chủ yếu là do mình, mình không chủ động giãn, nhưng mình không hứng thú nữa, thì tự cái khoảng cách sẽ sinh ra và lớn lên. Lúc đó sẽ có đứa khác chui vào...

Từ đấy nó bắt đầu xuống dốc. Thấy ăn chơi hơn. Nó lao đầu vào game như con thiêu thân vậy, không biết trời đất mưa nắng gì sất, mai thi môn gì không biết, nay mấy giờ đi học về không biết, vì có về đâu, có hôm đầu giờ chiều mới mò về. Tầm nhìn lúc nào cũng không quá cái điện thoại trước mặt, không biết ai vừa đến rồi đi bên cạnh nữa...

Hôm trước gặp mẹ nó đang làm hàng. Vừa thấy mình cô nhận ra ngay, bất chấp mình mũ nón khẩu trang kín mít, cô nhận ra đôi mắt. Hơn nửa năm không gặp rồi... Cô kêu giờ nó khác quá, học hành sa sút, không chú ý đến việc gì cả, sắp thi tốt nghiệp rồi mà không đâu vào đâu, cô lo quá, cô có mỗi nó,... Nhìn đôi mắt cô thâm quầng, người xanh xao vì làm việc nhiều, cũng chỉ vì lo cho nó, muốn tốt, muốn dành tất cả cho nó mà thấy thương, vì nó đâu có biết, nhiều người muốn như nó chẳng được...

Người ta nói có những cách giết người không dao, quả không sai. ''Không có gì đáng sợ bằng sự im lặng của người tốt''. Mình không tốt, nhưng mình vô tâm, và chắc chắn những người vô tâm thì không tốt. Có cảm giác mình giết nó vậy. Nhiều lúc mình tự hỏi, rằng nếu bây giờ mình vẫn còn chơi với nó thì nó thế nào? Dù thế nào thì cũng không như bây giờ... Có lúc mình tự bao biện rằng mình không thể tiếp tục làm cái gì mà mình không thích, nhưng như vậy là ích kỷ, Vô Cùng Ích Kỷ, và, không phải ai muốn gì cũng được, bao biện ngu xuẩn. Vậy là, nhiều khi đang làm gì đó tự nhiên nhớ đến nó. Muốn lao ra cầm cái điện thoại, gửi cái tin ''tao nhớ mày nhiều lắm, quay lại với tao nhé, quay lại với con người như trước của mày nhé'', hay muốn chạy ngay đến bên nó, ôm chặt một cái, khóc nức nở để nghe nó hỏi ''mày làm sao đấy?'', rồi tối về hai đứa ib như thường, mà làm không nổi. Vì lòng tự trọng thì không, vì một lý do hết sức lãng xẹt là sợ nó cười. Nó lại nói có không giữ mất đừng tìm, rồi kêu mình hành động ngốc nghếch...

Có một người bạn tốt chính là có một kho báu trên đời. Hãy trân trọng, bảo vệ và giữ gìn kho báu ấy. Đừng để mất đi rồi mới thấy nuối tiếc, vì chữ 'nếu' chẳng bao giờ xảy ra...

Người dự thi: Jin Mie
Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh