Chúng tôi chưa được gọi là người trưởng thành. Chúng tôi chỉ là những người đang tìm kiếm trưởng thành

30/06/2018

Chia sẻ bài viết:

Chúng tôi chưa được gọi là người trưởng thành. Chúng tôi chỉ là những người đang tìm kiếm trưởng thành

Cuối ngày, nghe nhạc Phạm Hồng Phước , bước từng bước chậm rãi về nhà. List nhạc của tôi toàn những bản nhạc buồn và da diết vô cùng, chúng trầm bổng và buồn man mác như cuộc sống của tôi và chúng nó hiện tại...

Gấu lớn nhà tôi đi làm lại răng, ngày thứ nhất về nó kêu đau, rồi nói với tôi : em không biết để thực hiện ước mơ lại đau đớn đến thế này, thím ạ ! Con bé cao 1m65, nặng 61 kg, hoàn toàn được coi là 1 đứa to xác. Nó trưởng thành trong một gia đình bình thường và khá hạnh phúc, con bé là chị cả của 1 em trai lớn và 1 em gái nhỏ xíu xíu.

Em gái của nó dễ thương lắm, con bé yêu chị và nhớ tất cả mọi thứ liên quan đếm chị bao gồm cả chúng tôi. Ngược lại Gấu lớn cũng yêu em , những lúc nhớ nhà nó kể với tôi về em gái nhỏ và " Em nhớ nó , thím ạ ". Gấu lớn dễ nuôi vô cùng, nó nói thực ra lên đại học còn ăn đầy đủ hơn ở nhà, ngày xưa lúc còn ở nhà có bữa chỉ có cơm với mắm, có khi thì 1 đĩa rau luộc, miệng 5 người ăn. Tôi hiểu hết. Ngày còn nhỏ tôi có những bữa cơm trắng cùng hành lá luộc, chúng khó nuốt đến nỗi tôi thà chọn ăn cơm với muối. Có một lần bữa cơm chỉ có vài ba miếng thịt thừa từ bữa trưa ngày hôm trước và chỉ thế, tôi gẩy gẩy chúng một cách chán trường và nói với mẹ :" thế này thì ai mà ăn được? " , khoảnh khắc ấy ánh mắt của mẹ ghim sâu vào từng mạch máu, đến bây giờ tôi vẫn chưa thể quên, nó, gọi là đau lòng.

Con bé có hàm răng thưa mà mỗi lần đi ra ngoài nó chưa từng dám cười thoải mái. Ước mơ nhỏ, dự định lớn của nó là làm lại răng, và giờ thì nó làm được rồi, chỉ là đau đớn hơn so với tưởng tượng. Bạn biết gì không ? Có những khoảnh khắc, tôi bất gặp nụ cười của Gấu trên sân trường, nó rực rỡ và đẹp vô cùng. Tôi có ảo giác như nụ cười ấy có thể phát sáng ngay cả trong đêm tối, khi mà những ngọn đèn đường bắt đầu trở nên ngày một yếu ớt rồi tắt lúc nào chẳng hay. Nó cũng là đứa hiền lành nhất trong mấy đứa chúng tôi. Ngay cả trong suy nghĩ, nó cũng chưa từng mắng chửi người khác. Với tôi nó dũng cảm và kiên cường đến lạ, cho dù cuộc sống dìm nó bao nhiêu, có yếu lòng đến thế nào vẫn có thể tự mình đứng lên, lau nước mắt và đi tiếp.....

Chúng tôi chưa được gọi là người trưởng thành. Chúng tôi chỉ là những người đang tìm kiếm trưởng thành

Tất cả chúng tôi chỉ mới 21 tuổi, quãng đường còn phải đi rất dài. Mỗi một cảm xúc đi qua, đều để lại một bài học. Mỗi một người đi qua sẽ in vào cả trái tim lẫn tâm trí ta một dấu ấn. Và dù cho thế nào thì bằng trái tim của tuổi trẻ , tất cả chúng tôi đều sẽ tiếp tục đi. Chạy cũng được, đi bộ cũng thế, chắc chắn phải tiến về phía trước. Không phải cứ lớn đều là người trưởng thành, để trưởng thành cũng cần phải học, cần phải trải nghiệm.

Bởi thế, chúng tôi chưa được gọi là người trưởng thành. Chúng tôi chỉ là những người đang tìm kiếm "trưởng thành " mà thôi. 

Người dự thi: Đinh Thị Hương Lan

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh