Ai viết lên những điều xa vời, riêng tôi chỉ muốn làm ngay như vậy thôi.

03/07/2018

Chia sẻ bài viết:

Ai viết lên những điều xa vời, riêng tôi chỉ muốn làm ngay như vậy thôi.

Chào anh/chị.

Thật ra khi viết những dòng này, tôi không nghĩ mình đã là một người trưởng thành.

Tôi 21 tuổi, một độ tuổi sẵn sàng làm nhiều việc, đi đến nhiều nơi, đánh đổi một vài thứ mình có để được nhìn thấy những điều mới lạ và chạm đến những trải nghiệm đầy hấp dẫn mà bản thân được nghe cũng như chứng kiến khá nhiều từ những kênh khác nhau. Tôi không phủ nhận mình có vài yếu tố đủ để khiến bản thân cảm thấy tự hào một chút, và nếu hỏi đôi khi tôi hối hận về điều gì, muốn thay đổi điều gì nhất, câu trả lời có lẽ là những lần cãi vả trong gia đình tôi hay vội buông những lời gắt gỏng không hay với ba mẹ. Đương nhiên con cái thì lúc nào cũng sẽ có một vài (hoặc nhiều) lần trong đời mâu thuẫn và không đồng quan điểm với các bậc tiền bối. Nhưng đối với tôi, cái giá của sự trưởng thành là khi tôi kịp nhận ra dường như mình đã làm sai một điều gì đó trong giai đoạn nổi loạn của mình, thì đã chẳng còn nhiều thời gian ở bên cạnh ba mẹ, nhất là khi ba mẹ sinh tôi ra khá muộn và bây giờ cũng đã bước vào đội hình U60. Gia đình tôi đã hy sinh và hứng chịu khá nhiều chuyện không mấy vui vẻ cho tôi có được những điều kiện tốt nhất để học tập và "toả sáng", theo một cách mà tôi ước mình có thể làm cho những đứa con của mình sau này. Đương nhiên ba mẹ tôi cũng không hoàn hảo, đó là những lúc sự lo lắng và bao bọc của họ khiến tôi cảm thấy ngộp thở, không thể vươn xa hơn nữa.

Tôi không biết mình đã kịp trưởng thành hay chưa để có thể tự nói với bản thân rằng hãy hiểu và yêu họ nhiều hơn vào những lúc như thế vì niềm hy vọng cũng như tình thương mà họ trao cho tôi là quá lớn. Tôi sợ sự trưởng thành của tôi sẽ kéo ba mẹ dần xa khỏi mình. Mùa Tết vừa qua tôi tâm sự với một người bạn, bảo rằng năm mới đến ước gì chỉ có mình em thêm tuổi và lớn lên, còn tuổi của ba mẹ em thì vẫn vậy.

Đôi khi tuổi trẻ chúng ta dành thời gian khóc quá nhiều cho những khó khăn nhỏ nhặt trong cuộc sống, cho một tình yêu chớm vội không có kết quả, cho những lần chạy đua không lại bạn bè mà vội quên những người yêu thương ta không điều kiện, rồi cho họ là điều hiển nhiên. Tôi cũng thế, khi suy nghĩ đến điều đấy là tôi lại thấy mình trưởng thành chậm quá. Tôi cũng bắt đầu tìm câu trả lời cho mình, rằng thế nào mới là một người trưởng thành thật sự. Có lẽ là nên nhấc máy gọi cho ba mẹ, bảo mẹ ơi tuần sau con về quê nhé, hỏi mẹ ăn cơm chưa, ba mấy hôm nay có xem bóng đá không, nhà mình hôm nay nấu món gì... Ai viết lên những điều xa vời, riêng tôi chỉ muốn làm ngay như vậy thôi.

Người dự thi: Trần Phương Minh Trang

Đã có 0 sản phẩm được chọn
Tối đa 3 sản phẩm được so sánh